Về Thiếu Nữ Từng Trải

Tôi bắt đầu viết blog từ những năm học Đại học, chủ yếu cho vui và giải toả bớt đống suy nghĩ tào lao của mình khi đó, còn nhỏ thì nghĩ vậy là ngầu, lớn lên đọc lại tôi mới thấy cần phải xoá hết đống blog cũ kia đi. Tới khi đi làm, tôi vẫn duy trì thói quen viết blog, nhưng không được đều đặn lắm, cóp nhặt vài thứ, chia sẻ vài điều. Cỡ khoảng 3-4 năm trở lại đây, tôi luôn muốn viết nhiều hơn, tôi nhớ mình đã đăng tới 2-3 bài gì đó về việc hứa sẽ chăm chỉ viết bài, nhưng suy cho cùng nó vẫn chỉ là một lời hứa suông. Tôi tự hứa rồi thất hứa, tự chiều chuộng rồi tự vả chính mình cũng quá nhiều lần rồi.

Tâm tư tôi rất dằn vặt, tôi loay hoay không biết nên viết cái gì, viết như thế nào cho ổn mặc dù trong đầu tôi có tới 1001 ý tưởng không tồi. Tôi tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần vì sao tôi không làm được? Lý do chính vẫn vì tôi không đủ kiên trì và quyết tâm, nhưng 1% nào đó trong tôi luôn có cảm giác tôi chưa sẵn sàng. Tôi làm marketing nên luôn tin vào tính thời điểm, content tốt không bằng thời điểm vàng, tôi đành ráng chờ đợi.

Gần đây, tôi tìm thấy một vài đầu sách self-help của các tác giả Trung Quốc một cách ngẫu nhiên: “Đơn Giản – Vũ khí sắc bén ứng phó với thế gian phức tạp” của Cơ Hiểu An; “Tôi Muốn Bản Thân Mình Nỗ Lực Hơn” – Chu Xung”, “Nóng Giận Là Bản Năng” – Tĩnh Lặng Là Bản Lĩnh của Tống Mặc. Tôi đã từng đọc vài cuốn tương tự rồi, đọc xong hừng hực khí thế, nhưng sau 2 ngày thì quên hẳn. May mắn lần này là tôi tìm thấy chúng ĐÚNG LÚC, chúng cung cấp ĐÚNG THÔNG TIN mà tôi cần, hơn hết là tôi có thể áp dụng NGAY LẬP TỨC những bài học trong sách vào cuộc sống của tôi. Về việc chúng hay dở ra sao, có lẽ tôi sẽ viết trong một bài review chi tiết khác, còn tính ứng dụng và khả năng làm cho người đọc “sáng mắt ra” thì rất cao.

Cỡ nửa năm vừa qua, tôi làm một dự án cá nhân có liên quan tới viết lách trên nền tảng wordpress, tôi học được vài ba triết lí, kinh nghiệm nho nhỏ của việc làm blog. Hiện giờ, khi dự án kia đã đi vào hoạt động tàm tạm, tôi có thêm 1 chút thời gian rảnh mỗi buổi tối hoặc cuối tuần, một cách rất tự nhiên, tôi cảm thấy rằng đã đến lúc bắt đầu nghiêm túc rồi. Good things take time là có thật.

Tôi chọn tên blog đúng như con người tôi hiện tại: Thiếu Nữ Từng Trải. Tôi không đại diện cho ai, tôi không khuyên nhủ hay định hướng ai điều gì, tôi chỉ nêu ra những suy nghĩ, góc nhìn, trải nghiệm cá nhân mà tôi có được trong hai mươi mấy năm sống trên đời. Đó cũng là cách tôi chọn để phản chiếu bản thân mình với thế giới và vũ trụ “chằm zn” ngoài đời.

Những gì tôi chia sẻ trên blog này chỉ là quan điểm, sở thích, góc nhìn cá nhân, không liên quan tới bên thứ 2 (chứ đừng nói thứ 3) nào cả. Nên mong rằng nếu có những ý kiến trái chiều, xin hãy cùng thảo luận văn minh với tinh thần đóng góp ^^