Về Thiếu Nữ Từng Trải

Tôi bắt đầu viết blog từ những năm học Đại học, chủ yếu cho vui và giải toả bớt đống suy nghĩ tào lao của mình khi đó, còn nhỏ thì nghĩ vậy là ngầu, lớn lên đọc lại tôi mới thấy cần phải xoá hết đống blog cũ kia đi. Tới khi đi làm, tôi vẫn duy trì thói quen viết blog, nhưng không được đều đặn lắm, cóp nhặt vài thứ, chia sẻ vài điều. Cỡ khoảng 3-4 năm trở lại đây, tôi luôn muốn viết nhiều hơn, tôi nhớ mình đã đăng tới 2-3 bài gì đó về việc hứa sẽ chăm chỉ viết bài, nhưng suy cho cùng nó vẫn chỉ là một lời hứa suông. Tôi tự hứa rồi thất hứa, tự chiều chuộng rồi tự vả chính mình cũng quá nhiều lần rồi.

Tâm tư tôi rất dằn vặt, tôi loay hoay không biết nên viết cái gì, viết như thế nào cho ổn mặc dù trong đầu tôi có tới 1001 ý tưởng không tồi. Tôi tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần vì sao tôi không làm được? Lý do chính vẫn vì tôi không đủ kiên trì và quyết tâm, nhưng 1% nào đó trong tôi luôn có cảm giác tôi chưa sẵn sàng. Tôi làm marketing nên luôn tin vào tính thời điểm, content tốt không bằng thời điểm vàng, tôi đành ráng chờ đợi.

Gần đây, tôi tìm thấy một vài đầu sách self-help của các tác giả Trung Quốc một cách ngẫu nhiên: “Đơn Giản – Vũ khí sắc bén ứng phó với thế gian phức tạp” của Cơ Hiểu An; “Tôi Muốn Bản Thân Mình Nỗ Lực Hơn” – Chu Xung”, “Nóng Giận Là Bản Năng” – Tĩnh Lặng Là Bản Lĩnh của Tống Mặc. Tôi đã từng đọc vài cuốn tương tự rồi, đọc xong hừng hực khí thế, nhưng sau 2 ngày thì quên hẳn. May mắn lần này là tôi tìm thấy chúng ĐÚNG LÚC, chúng cung cấp ĐÚNG THÔNG TIN mà tôi cần, hơn hết là tôi có thể áp dụng NGAY LẬP TỨC những bài học trong sách vào cuộc sống của tôi. Về việc chúng hay dở ra sao, có lẽ tôi sẽ viết trong một bài review chi tiết khác, còn tính ứng dụng và khả năng làm cho người đọc “sáng mắt ra” thì rất cao.

Cỡ nửa năm vừa qua, tôi làm một dự án cá nhân có liên quan tới viết lách trên nền tảng wordpress, tôi học được vài ba triết lí, kinh nghiệm nho nhỏ của việc làm blog. Hiện giờ, khi dự án kia đã đi vào hoạt động tàm tạm, tôi có thêm 1 chút thời gian rảnh mỗi buổi tối hoặc cuối tuần, một cách rất tự nhiên, tôi cảm thấy rằng đã đến lúc bắt đầu nghiêm túc rồi. Good things take time là có thật.

Tôi chọn tên blog đúng như con người tôi hiện tại: Thiếu Nữ Từng Trải. Tôi không đại diện cho ai, tôi không khuyên nhủ hay định hướng ai điều gì, tôi chỉ nêu ra những suy nghĩ, góc nhìn, trải nghiệm cá nhân mà tôi có được trong hai mươi mấy năm sống trên đời. Đó cũng là cách tôi chọn để phản chiếu bản thân mình với thế giới và vũ trụ “chằm zn” ngoài đời.

Những gì tôi chia sẻ trên blog này chỉ là quan điểm, sở thích, góc nhìn cá nhân, không liên quan tới bên thứ 2 (chứ đừng nói thứ 3) nào cả. Nên mong rằng nếu có những ý kiến trái chiều, xin hãy cùng thảo luận văn minh với tinh thần đóng góp ^^

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – LÀ CHÍNH MÌNH thêm nhiều lần nữa

Đã quá lâu rồi không viết được bài blog nào tử tế.

  1. DẠO NÀY THẾ NÀO?

Những ngày này, đi làm về, tắm rửa ăn uống sương sương, nhiều hôm không thèm cả skincare, tôi lao thẳng lên giường, đánh một giấc tới tận sáng mai.

Những ngày này, tôi luôn trong tình trạng mệt mỏi, uể oải, ngủ rất nhiều nhưng không hề có năng lượng, càng ngủ thì lại càng lười và càng dễ nổi nóng.

Những ngày này, tôi có thể nhai cả thế giới, sẵn sàng sỉ vả vào mặt bất kỳ ai khiến tôi không vừa ý. Theo thuật ngữ chuyên môn của các chị em là: “nghiệp toàn phần, nghiệp hằng ngày”.

2.VÌ SAO LẠI THẾ NÀO?

Những ngày này, tôi nhận ra tôi đang biến thành một ai đó khác, khác tôi hoàn toàn của trước đây. Một con người cộc cằn, dễ nổi nóng, không có bình yên trong nội tâm. Tôi đang cố đi tìm nguyên căn của vấn đề để dần dần cải thiện vì tôi đã khó khăn lắm để TÌM CHÍNH MÌNH, không thể VÌ CHÍNH MÌNH mà ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH thêm (n) lần nữa. Tôi nghĩ đây là một vòng luẩn quẩn, chúng ta sẽ gặp phải nhiều lần trong đời, mỗi lần đối diện với môt sự thay đổi hoặc thử thách lớn, thậm chí là cú sốc tâm lý (với nhiều người khác), con người có thiên hướng thích nghi hoặc kháng cự, tùy người, mà có thể giữ được cốt cách nguyên bản hay không. Thế mới nói, giới hạn của con người là không hề có giới hạn, tôi tin là vậy, A có thể biến thành B, C, thậm chí thành Z, nhưng cũng có thể vẫn là chữ A nhưng to lớn và vĩ đại hơn. Lựa chọn đi theo hướng nào thì là do cuộc đời đưa đẩy rồi =)))

Trong hai lần đi shooting, tôi có nghe hai câu chuyện liên quan tới tính nết.

Câu chuyện thứ nhất: một anh đối tác làm việc, một sáng sớm ngủ dậy đột nhiên cảm thấy không muốn ăn thịt (kiểu thịt đỏ như thịt bò, thịt heo, chứ vẫn ăn thịt trắng bình thường) nữa, không hiểu lý do vì sao, tới giờ là cỡ 1 năm, anh ấy không ăn một miếng thịt đỏ nào, chủ yếu là ăn hải sản. Một người bạn khác ngồi cùng tiếp chuyện, cô ấy nói có thể do anh ấy đã “giác ngộ một phần nào đó”, vì khi chúng ta làm thịt động vật, con vật sẽ đem tất cả đau đớn cất giấu trong từng thớ thịt, khi chúng ta ăn phải, sẽ ăn luôn cả những nỗi đau đó, nên ai ăn thịt nhiều sẽ có khuynh hướng nóng tính.

Câu chuyện thứ hai: lại là một cô bạn đối tác, bị bệnh thiếu máu nhiều năm, năm qua cổ phải truyền cỡ 6 túi máu vào người. Cô kể mỗi lần truyền là cô phải niệm phật, vì không biết máu đang truyền vào người mình là của ai, tính nết họ như thế nào, khi hòa vào với máu của mình, truyền đi khắp cơ thể rồi thì có ảnh hưởng gì tới mình không, sợ một sáng mai ngủ dậy đập bàn đập ghế quát sếp với cả đánh chồng lol. Ban đầu tôi nghĩ truyền máu chỉ đơn giản cùng nhóm máu thì cho máu, chứ chưa bao giờ nghĩ nó có thể khiến thay đổi tính tình con người. Vậy mới biết, có nhiều yếu tố tưởng chừng không khách quan mà rất ngẫu nhiên ảnh hưởng tới một người đã trưởng thành (chứ không tính trẻ con nhé).

3. TÓM LẠI LÀ THẾ NÀO?

Đây chỉ là hai ví dụ rất nhỏ để biện chứng cho mấy suy nghĩ tùm lum của tôi dạo này cũng có căn cứ, tâm lý học là một phạm trù rất thú vị mà tôi cần nghiên cứu thêm sau khi đã làm một marketer giỏi. Nó làm tôi càng có mong muốn quản lý tâm trạng của tôi tốt hơn, điều khiển cảm xúc theo ý mình, theo từng tình huống, từng bối cảnh, chứ không bị chúng chi phối nữa. Vì tôi biết những người giỏi ngoài giỏi việc họ làm ra, còn giỏi quản trị chính bản thân họ. Đây là bài toán tôi đặt ra cho bản thân từ năm ngoái, tôi tưởng đã thành công vào cỡ tháng 8-9 gì đó, nhưng cuối cùng thì nó chỉ là level rất thấp mà tôi tự ngộ nhận, giống như leo rank trong game, cường độ khó càng cao, thì chúng ta càng giỏi càng ngầu, đừng vì một chút hào quang nhỏ nhoi mà tự mãn như tôi hồi nào.

Tôi có nói với mấy chị em trong nhóm nhạc chưa debut, là dạo này tôi cảm thấy tôi không phải chính tôi nữa, như là một người hoàn toàn khác và tôi không thích điều đó. Tôi không có thời gian, tâm trí để tự nhìn nhận lại chính mình, tự điều chỉnh, tự cải thiện như trước đây, thật là một điều rất nguy hiểm. Đây là một lần cảnh báo cho chính tôi về một số lựa chọn, về cách tôi đối diện với vấn đề và phản hồi lại với những thứ tích cực/tiêu cực đang diễn ra hằng ngày.

Trong tình huống này, tôi vẫn sẽ đi tiếp, chắc chắn vậy, vì thử thách này quả thực rất thú vị, nhưng bản thân tôi cần dành nhiều thời gian hơn để biện luận và trao đổi với chính mình, để luôn bình tĩnh, không panic, agressive khi cần.

4. GIẢI QUYẾT THẾ NÀO?

Để giải quyết triệt để thì tôi nghĩ chỉ có cách luyện tập và nhắc nhở bản thân hằng ngày. Tôi nhận ra rằng khoảng thời gian 2 tuần trước tôi hay nghe rock, kiểu metal rock để boots tinh thần, nó như 1 liều doping mỗi sáng vậy đó, nhưng cũng đi kèm hệ lụy là tôi quạo và hay chửi hằng ngày. Sau đó tôi chuyển qua nghe rock balad, nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn đủ đô để brief vài ideas trên mây. Mấy ngày này, tôi chuyển hẳn về nghe Vương Nguyên và Mao Bất Dịch hoặc nhạc meditation, tôi thấy tôi ổn hơn hẳn, vui tươi và trộm vía năng suất làm việc có vẻ cao hơn. Thế nên, tôi nghĩ rằng có thể dùng âm nhạc để điều trị cảm xúc của bản thân, tôi gọi là điều trị vì nó đúng là liều thuốc tinh thần và tôi là đứa bị bệnh sợ thiếu nhạc. Vậy chắc tôi phải hối Vương Nguyên ra nhạc càng nhanh càng tốt rồi, để tôi còn có chỗ bầu bạn dài dài trong năm 2020 mà tôi tự định là có vô vàn thử thách này haha =)))