Book’s corner: Bad Blood không hát bởi Taylor Swiff

Badblood – Một Badblood không được hát bởi Taylor Swiff, mà được viết bởi nhà báo John Carreyrou, người đã dành thời gian phỏng vấn hơn 150 người gồm nhà đầu tư, nhân viên cũ, nhân viên hiện tại và những người thân của Lizzy (xin phép gọi chị mình với cái tên trìu mến). 

Cuốn sách viết về rise and fall của Theranos, chi tiết và dài, đọc hơi mệt đối với đứa thích ngôn tình như mình, nhưng mỗi khi chán muốn gập kindle đi ngủ thì mình lại vô tình đọc được một vài câu thú vị để highlight. Mình đã theo dõi Elizabeth Holmes và công ty của chị từ 2013, 2014 khi chị đang nổi như cồn với danh hiệu Phụ nữ tự lập giàu nhất nước Mỹ, công ty chị được hết Forbes với cả Fortune ca tụng như phát minh đột phá trong ngành y, chỉ với một mẫu thử máu nhỏ xíu xiu, thông qua một công nghệ diệu kỳ nào đó có thể phân tích và truyền kết quả qua wireless, bạn sẽ biết được tình trạng sức khỏe của mình – thứ mà bất cứ cá nhân nào cũng đều kỳ vọng sau mỗi lần quăng quật cả ngày trời ở phòng khám sức khỏe tổng quát và bất cứ công ty y-dược nào cũng mong mỏi áp dụng để giảm cost R&D hihi. 

Mình thích nhất ở chị là đôi mắt, to, sáng, luôn nhìn thẳng theo kiểu trừng trừng vào người đối diện như đe dọa đừng cà khịa với bà lol. Mình đã từng hi vọng nhìn thấy sự chính trực ở bên trong đó, nhưng cuối cùng không phải. Lizzy rất giỏi bán tầm nhìn, và theo một khía cạnh nào đó, chị là người rất truyền cảm hứng, chị đã dùng trí thông minh của mình để lừa gạt các nhà đầu tư gần cả một thập kỷ cho đến khi nhà báo Carreyrou lên tiếng với tư cách là một phóng viên tại WSJ. Có thể vì ông thích tìm hiểu sâu về những công ty dễ mà khó hiểu như Theranos và vì ông là nhà báo nên mình cảm thấy có sự bực tức và cực đoan, tuy nhiên, có nhiều câu quotes rất hay cho dù đầy hằn học và bitchy. 

Công nghệ trong lĩnh vực y học đòi hỏi một cách tiếp cận khác với các loại công nghệ khác, vì tính mạng của con người là quan trọng hơn hết. Lizzy là người có tầm nhìn, nhưng lại quá thiếu trách nhiệm với tư cách là một công ty khởi nghiệp y tế. Đây  cũng là một lời cảnh báo về đạo đức cho những người nổi tiếng, những người đang được công chúng ngưỡng mộ và tôn sùng, trách nhiệm của họ đối với xã hội. Như Bill Gates có chia sẻ: “Theranos là viễn cảnh xấu nhất xảy ra đối với một công ty khởi nghiệp, khi CEO ưu tiên di sản cá nhân hơn tất cả”. Cá tính, di sản là một điều gì đó đáng tôn sùng, mình cũng tôn sùng điều tương tự, nhưng có lẽ cần cẩn trọng hơn với việc ngưỡng mộ ai đó, cần tìm hiểu thông tin về họ đa chiều và sâu sắc hơn, để tránh thất vọng nhiều cho dù vẫn thương chị mình biết bao nhiêu.

 

Steve Jobs chưa ai từng biết đến: Phần 1 – Phát minh ra chính mình

Đây là bài báo rất dài, đọc và dịch cũng khá mệt nhưng mình rất thích, không chỉ vì nội dung mà còn cách hành văn và sử dụng chữ. Mình sẽ chia ra làm 4 phần để dịch và đăng dần. Xem bản gốc trên tạp chí Rolling Stones tại đây.

Làm thế nào, một đứa trẻ tự ti, ngông cuồng với phong cách hippie lại tái tạo bản thân, trở thành một người có tầm nhìn nhất lĩnh vực công nghệ và thay đổi thế giới.

Lần đầu tiên tôi gặp Steve Jobs, tôi nghĩ ông là một kẻ thất bại. Đó là năm 1980 và tôi chỉ là một đứa nhãi ranh mới chân ướt chân ráo tới Thung Lũng Silicon, không biết tí gì về máy tính. Tôi xin được một công việc ở công ty máy tính nhỏ ngay cạnh nhà tên là Apple bởi vì mẹ tôi làm ở đó. Nó được đặt tại một nơi giống như phòng khám răng bỏ hoang trên đại lộ Bandley ở Cupertino, chỉ cách trụ sở chính hiện tại của Apple một hoặc hai dãy nhà. Khi đó Jobs 25 tuổi, những gì tôi nhớ về ông là cách ông nổi điên khắp văn phòng, la hét om sòm, cách ông mặc chiếc quần jeans rách thấy gớm và cách mọi người vẻ như rất sợ sệt dè chừng ông. Tôi biết phong cách của ổng: không được giáo dục tốt, luôn bóng gió, một gã nghĩ nhiều cho bản thân. Ở thời điểm đó, tôi không hề biết máy tính sẽ trở nên có giá trị và không hề có ý niệm gì về việc người đàn ông này có thể trở thành vĩ nhân có tầm nhìn nhất ở thời đại của chúng ta. Với tôi, ông ta giống như nhiều gã trai hippie khác và tôi kỳ thực không thích ổng chút nào. Sau gần một năm làm việc tại Apple, tôi nghỉ để chuyển sang làm công việc khiến tôi hào hứng, như là trộn bài ở Lake Tahoe (casino).

Chỉ mất vài năm để tôi hiểu ra rằng mình đã từ bỏ những gì. Jobs không chỉ biến Apple trở thành công ty có giá trị nhất thế giới với định giá ước tính 342 tỉ đô la Mỹ, ông còn định nghĩa lại cả những quy luật kinh doanh, kết hợp 60 điều của chủ nghĩa duy tâm với tư duy tham lam của chủ nghĩa tư bản. Ở thời điểm mà phần mềm là mô hình kiểu mẫu, ông xây phần cứng. Ở thời điểm mà mọi người chú trọng vào vĩ mô, ông lại tập trung vào vi mô. Ông không phải người làm đầu tiên, nhưng ông là người làm tốt nhất. Hơn bất cứ ai trên hành tinh, ông chịu trách nhiệm cho việc hợp nhất giữa yếu tố con người và kỹ thuật số, mang đến cho chúng ta khả năng mã hóa những ham muốn sâu xa nhất và những tâm tư gần gũi nhất chỉ với một ngón tay. “Ông ấy là Bob Dylan của khoa học máy tính”, Bono nói, ông là người biết Jobs từ rất lâu. “Ông ấy là Elvis của chủ nghĩa biện chứng phần cứng-phần mềm”.

Image result for steve jobs and chrisann brennan

Nhưng lạy Chúa, ông ta cũng là một tên khốn!

Tôi đã trò chuyện với hàng trăm người, những ai biết Jobs và làm việc thân cận với ông nhiều năm trời, luôn bị tấn công bởi tính cách cộc cằn, sự tàn bạo không bao giờ hối hận của ổng. Ông la hét, ông khóc lóc, ông giậm chân thình thịch. Ông đối xử với nhân viên rất thô lỗ như một lẽ thường tình, đẩy họ đến đường cùng và gạt họ sang một bên; rất ít người muốn làm việc với ông lần thứ hai. Khi ông có con gái ở tuổi 23 cùng cô bạn gái lâu năm Chrisann Brennan, ông ta không chỉ từ chối quyền làm cha, mà còn công khai xúc phạm Brennan, ông phát ngôn trên tờ Time vào năm 1983 rằng “28% công dân nam của nước Mỹ có thể là cha của đứa bé”. Phần tử tế trong con người ông chỉ xuất hiện nhiều năm sau đó, sau khi ông bị đuổi khỏi Apple, bị đánh đập, bị hạ gục bởi cuộc sống. Ông lớn lên trong cảnh nghèo khó, một đứa con nuôi đã bị cha mẹ ruồng bỏ, luôn bị trêu ghẹo và chối bỏ, ông luôn cảm thấy mặc cảm trong suốt cuộc đời, nhưng chắc chắn nó sẽ không kéo dài thêm nữa.

“Steve luôn có tư tưởng của James Dean – Live fast, die young”, Steve Capps nói, ông là một trong số những lập trình viên chính của chiếc máy Apple đầu tiên – Macintosh. Mỗi khi họ làm việc trễ cả đêm để thiết kế và xây dựng thiết bị sẽ cách mạng hóa máy tính cá nhân trong tương lai, Jobs nói rất nhiều về cái chết. “Có một chút hoang mang” – Capps nhớ lại. Ông ấy nói: “Anh không muốn sống tới 50 tuổi” – Breannan nhớ lại điều tương tự mà Jobs nói khi ông mới chỉ 17. “Steve luôn tin rằng anh ấy sẽ chết sớm” – Breannan nói. “Tôi nghĩ rằng đó là một phần khiến anh ấy luôn “khẩn cấp như vậy”. Anh ấy chưa bao giờ hy vọng sẽ sống qua tuổi 45”.

Cái chết gần như là phát minh tuyệt vời nhất của tạo hóa.

Năm 2005, không lâu sau khi ông được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư, thứ bệnh có thể giết chết ông bất cứ lúc nào, Jobs đã có bài phát biểu đi vào huyền thoại ở Đại học Standford, ông đã ca ngợi cái chết “gần như là phát minh tuyệt vời nhất của tạo hóa”“xóa bỏ cái cũ cho những điều mới mẻ”. Có lẽ đây không phải điều bất ngờ khi Jobs – hình mẫu của nhà phát minh hiện đại nhất, có thể bàn về cái chết một cách nhẹ nhàng như vậy, như thể chính cuộc sống là một ý tưởng bị tấn công dồn dập bởi một nhân sách lớn hơn, một phiên bản mạnh mẽ hơn của ông ở trên bầu trời rộng lớn. Nhưng nếu cái chết là điều tuyệt vời nhất của tạo hóa, thì phát minh tuyệt vời nhất của Jobs lại không phải là iPod, iPhone hay iPad, mà chính là ông. Trước khi ông có thể thay đổi cục diện của thế giới như cách ông tìm thấy nó, ông đã phải thiết kế và lắp ráp một Steve Jobs sẽ trở thành thần tượng của nhân loại. “Steve là một người nông cạn, tự kiêu, tự luyến nhưng cũng  người trở nên tân tiến một cách đầy cảm xúc như cách mà ông đã từng” – John Perry Barlwow, một nhà tiên phong trong lĩnh vực kỹ thuật số và người viết lời cho Grateful Dead, người quen Jobs rất nhiều năm đã nói: “Anh ấy cũng tự phát minh chính bản thân mình”.

Image result for steve jobs at stanford
Jobs phát biểu tại lễ tốt nghiệp của đại học Standford.

“Anh ấy cũng tự phát minh chính bản thân mình”.

Hết phần 1.

 

Buzzfeed nhìn nhận như thế nào về dữ liệu? (và một số biểu đồ)

NOTE: HUYỀN KHÔNG DỊCH WORD BY WORD, HUYỀN CŨNG KHÔNG DỊCH QUÁ SÁT , HUYỀN DỊCH THEO CÁCH HUYỀN CẢM THỤ Ý NGHĨA TRONG KHUÔN KHỔ CHO PHÉP. CÓ TỪ DỊCH, CÓ TỪ KHÔNG DỊCH VÌ DỊCH RA SẼ KHÔNG HAY HOẶC  LÀM MẤT TÍNH “THỜI CUỘC” CỦA TOÀN BÀI. 

Hai năm về trước, tôi đã viết một bài về cách BuzzFeed nhìn nhận khoa học dữ liệu. Tất cả những nguyên lý cơ bản ấy vẫn còn nguyên vẹn cho đến ngày hôm nay, nhưng những chỉ số mà chúng tôi quan tâm ở thời điểm hiện tại và cách đây hai năm là hoàn toàn khác biệt.

Tại sao vậy? Điều đó đã xảy ra như thế nào?

Khi chiến lược của công ty thay đổi, các chỉ số cũng cần thay đổi theo.

CEO của chúng tôi, Jonah Peretti, bắt đầu chia sẻ về chiến lược phát hành của BuzzFeed cho các nhóm nội bộ từ tháng 1 năm 2015. Thay vì tập trung chủ yếu vào trang web, ứng dụng triên điện thoại, và sử dụng các mạng xã hội như một cách giúp họ tăng lượng truy cập, chúng tôi sẽ tích cực xuất bản nội dung của mình trực tiếp lên các nền tảng như Youtube, Facebook, và SnapChat.  Điều này đồng nghĩa với những báo cáo lưu lượng truy cập hằng ngày, hằng tuần và hằng tháng được theo dõi bằng UVs (Unique Visitors – số người truy cập) và lượt xem đã lỗi thời. YouTube và Facebook thường không cung cấp UVs cho những nhà xuất bản, thế nên chúng ta cần một hệ thống dữ liệu mới để đo lường phạm vi tiếp cận và tầm ảnh hưởng của công ty.

Điều này nghe có vẻ khá đơn giản và dễ hiểu, đúng không?

Thực sự là như vậy đấy. Đôi khi, rất khó để tạo ra những thay đổi, đặc biệt là lúc cả nền công nghiệp của bạn đang đi theo một cách thức nhất định. Sau đây là 5 điều chúng tôi chia sẻ với nhau tại BuzzFeed, những điều đã giúp chúng tôi sử dụng dữ liệu một cách hiệu quả nhất, và kết quả như sau:

1. Re-anchor theo thời kỳ

Re-anchor (tái cố định) là quá trình chúng tôi nhận định những gì mình đã làm trong quá khứ (our re-anchoring) và đặt ra câu hỏi về sự liên quan của chúng. (Ze Frank, Chủ tịch của Buzzfeed Motion Picture đã dạy tôi về điều này). Re-anchor là một việc rất khó đối với những công ty đã thành danh, bởi vì bạn thành công như ngày hôm nay là nhờ những điều bạn làm từ khi mới bắt đầu.

Kết quả của quá trình tái cơ cấu đã giúp chúng tôi đã nhận ra rằng UVs được báo cáo gần đây  đang ngày càng thích hợp tới BuzzFeed. Những con số nội bộ về UVs (sử dụng Adobe của Google Analytics) chỉ đo lường được trình duyệt họ sử dụng khi truy cập vào trang web và ứng dụng điện thoại của chúng tôi hay các bài viết trên Facebook. Với trường hợp của comScrore, họ đo lường UVs từ trang web, ứng dụng , các bài báo, cộng với lượt người xem trên YouTube. UVs của comScore báo cáo về không bao gồm những người:

  • Xem video của chúng tôi trên YouTube bằng điện thoại ( hơn một nửa lượt xem của YouTube là trên điện thoại).
  • Xem video và truyện tranh của chúng tôi trên Facebook, Snapchat Discover, Instagram, Yahoo, Tumblr, Vine.
  • Sử dụng ứng dụng của chúng tôi bên ngoài nước Mỹ.

Dựa trên các dữ liệu điều tra được cung cấp bởi các đối tác, chúng tôi ước tính chỉ số comScore của mình hiện tại là khoảng 80 triệu lượt người xem, chiếm gần một phần năm lượng tiếp cận thực tế trên toàn cầu của BuzzFeed. Re-anchor không chỉ yêu cầu chúng tôi phải linh hoạt, mà còn bớt “mơ mộng” hơn. UVs đã hữu ích trong một thời gian khá dài. Còn bây giờ, hãy thôi nói về UVs như một cách đo lường độc giả của Buzzfeed.

2. Nắm bắt sự phức tạp

Hình động dưới đây cho thấy cách xuất bản nội dung của Buzzfeed đã phát triển như thế nào.

anigif_longform-original-31672-1455237484-19.gif

BUZZFEED / SHAUN PENDERGRAST

Hiện nay, đội ngũ nhân viên của BuzzFeed ở 11 quốc gia khác nhau đang xuất bản nội dung bằng 7 ngôn ngữ, trên 30 nền tảng công nghệ. Chưa có công việc nào rắc rối hơn một người xuất bản phải chịu trách nhiệm thu thập và tìm hiểu tất cả các dữ liệu hiện có, càng dễ sai sót lại càng thú vị hơn.  Hai năm về trước, khi tất cả chúng ta đang sống trong một bối cảnh truyền thông giản đơn hơn, chúng tôi đã tin rằng không có thứ gì gọi là “một thước đo thống trị tất cả”. Điều này trở nên đúng hơn ở thời điểm hiện tại. Để đo lường được phạm vi tiếp cận của công ty, chúng tôi nhìn nhận những chỉ số tổng hợp có sẵn trên tất cả các nền tảng. Sau đây là một trong những ví dụ minh họa cho những chỉ số đó:

Content Views là lượt xem các nội dung của BuzzFeed (videos, bài báo, danh sách, ảnh minh họa) không phụ thuộc nó được đăng tải ở đâu. Con số này chưa bao gồm trang chủ, lượt xem trang cá nhân hoặc số lần hiển thị trong đường link quảng cáo trên các mạng xã hội.

enhanced-mid-1795-1455303762-1

Như chúng ta đã biết, Facebook, YouTube, và Snapchat tính lượt xem của video theo các cách khác nhau. Thời gian sử dụng của người dùng giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về những gì độc giả của mình đang thao tác, hi vọng rằng, ba mạng xã hội kia cũng tính phút theo cùng một cách (lol).

enhanced-mid-4347-1455303818-7

Chúng ta có thể nhìn vào những nguồn thông tin bên dưới và vị trí của các kênh để xem kênh nào vượt quá hay chưa đủ chỉ số “thời gian sử dụng”.

enhanced-mid-27517-1455323158-13

Chúng tôi định nghĩa “người theo dõi” như những người đã và đang thể hiện hành động quan tâm tới thương hiệu BuzzFeed, như là những người sử dụng ứng dụng trên điện thoại, đăng ký newsletter, ghé thăm trang chủ, theo dõi các thông tin trên mạng xã hội của chúng tôi. Điều này giúp chúng tôi hiểu được mối quan hệ mật thiết với họ và cách họ đang phát triển như thế nào.

enhanced-mid-27641-1455300344-1.png

Gần đây, chúng tôi bắt đầu quan tâm đến sự tương tác, thể hiện qua lượt chia sẻ, bình luận, yêu thích, ghim lại..vân vân, trên tất cả các kênh. Trong quá khứ chúng tôi hạn chế sử dụng những chỉ số này, bởi vì chúng tôi cảm thấy việc số liệu cung cấp bởi Facebook về việc chia sẻ các bài báo thực sự không đáng tin cậy. Nhưng số lượt chia sẻ của nhiều bài báo vẫn rất lớn, đại diện cho một phần nhỏ nào đó của tổng lượng tương tác, thế nên bây giờ chúng ta có thể bắt đầu thử nghiệm điều này (Tái cơ cấu là vô đối!).

3. Hãy khiêm tốn: học hỏi từ dữ liệu, chứ không phải “làm màu”.

Tôi vừa đưa ra một vài con số rất ấn tượng về sự tiếp cận của BuzzFeed, nên tôi đề xuất rằng chúng ta không nên đánh giá quá cao bản thân mình. Hiểu rõ những dòng số liệu trên rất hữu ích cho việc tìm hiểu các xu hướng phổ biến và cả khoe khoang nữa ( đúng, chúng tôi có khoe khoang), nhưng nó không giúp chúng tôi tạo nên những nội dung đặc sắc hơn hoặc kết nối với độc giả của mình. Rốt cuộc, lý do chúng khiến tôi rất quan tâm về dữ liệu là những gì chúng tôi hi vọng sẽ học được từ nó. Chúng ta nên nhìn nhận theo một hướng khác đi, về những con số nhỏ hơn.

4. Hãy thực dụng: theo dõi số các chỉ số (thứ giúp bạn tìm hiểu về nền tảng) hay đạt được mục tiêu của mình

Thấu hiểu những gì bạn đang cố gắng thực hiện hay học hỏi là bước đầu tiên trong việc xem xét các chỉ số. (Theo cách kinh tế, tôi có thể nói: Xác định trước KPI của mình). Chúng tôi không sử dụng những số liệu giống nhau cho sự thành công của tất cả các nền nảng. Chúng tôi không sử dụng những chỉ số tương tự cho sự thành công của tất cả các bài viết, hoặc tất cả các tài khoản trên Facebook. Mọi việc sẽ dễ dàng hơn nếu chúng tôi làm điều đó! Nhưng chúng tôi đang cố gắng tìm hiểu và đạt được những điều khác biệt trên từng nền tảng, từng video, từng loại bài viết. Điều này cũng  đúng với các nhà quảng cáo của chúng tôi. Mỗi công ty quảng cáo đều có những mục tiêu hết sức cụ thể (ví dụ: có những người có thể sẽ hứng thú với quy mô trong khi những người khác lại cảm thấy thú vị với DR), và các chỉ số nên phản ánh điều đó.

Điều này nghe có vẻ thật phức tạp và lộn xộn, sự thật là như vậy đấy! (Hãy nhìn vào số thứ 2). Nhưng chúng thực dụng. Ví dụ với những loại video hiện tại, chúng ta nhìn vào số lượt xem trên Youtube chứ không phải chia sẻ trên Facebook. Chúng tôi nhận ra rằng số liệu khác nhau phản ánh những tín hiệu rõ rệt trên những nền tảng khác nhau.

5. Chúng ta là con người: một số tác động không thể đo lường. 

Chúng tôi định nghĩa tầm ảnh hưởng là thay đổi một thứ gì đó trong  đời thực, trên mức độ cá nhân hoặc tổ chức. Một số ví dụ gần đây đã khiến chúng tôi rất tự hào:

–          Một người phụ nữ ở Texas, người đã bị kết án 45 năm tù giam vì đã không bảo vệ con trai trước người bạn trai vũ phu của mình, mặc dù cô ấy đã cố gắng ngăn chặn việc đánh đập đứa bé; cô đã được tạm tha sau khi xuất hiện trên mục điều tra của BuzzFeeds News vào năm 2014.

–          Văn phòng Quyền con người của Liên Hiệp Quốc và Cục quản lý nhân sự NYC (cơ quan dịch vụ xã hội lớn nhất nước Mỹ) đã sử dụng video “What It’s Like to be Intersex” trong việc giáo dục về đồng tính, song tính và chuyển giới.

–          Ấn phẩm của chúng tôi trên SnapChat dành riêng cho người Hồi giáo đã làm lay động hàng triệu người. Chúng tôi nhận được rất nhiều tweets và có một email như thế này: “Tôi là một cô gái đạo Hồi sống ở nước Úc, hầu như ngày nào tôi cũng phải đối mặt với khó khăn trong việc giải thích về tôn giáo của mình với bạn bè và đồng nghiệp. Ngày hôm nay, khi tôi nhấp chuột vào BuzzFeed và nhìn thấy toàn bộ các thông tin dành riêng cho người Hồi giáo…Ngôn từ quả thực không thể giải thích điều này ý nghĩa đối với tôi như thế nào.

Chúng ta có thể đo lường được một số loại tác động, và chúng tôi thực hiện nó rất thường xuyên với các nhà quảng cáo của mình, đặc biệt là từ khi họ bắt đâu có mục tiêu rõ ràng ( nhìn vào biểu đồ số 4). Nhưng một số loại ảnh hưởng khác là không thể định lượng theo nghĩa bạn không thể nói cái này lớn hơn cái kia. Và cố gắng làm như vậy sẽ làm giảm khả năng của chúng tôi trong việc tạo ra những khác biệt và kết nối với cộng đồng.

Kết luận

Số liệu nên phản ánh việc một công ty đang quan tâm đến vấn đề nào đó, và mỗi công ty truyền thông cần phải chọn ra những dữ liệu quan trọng cho mình. Ngay cả bây giờ, như cách BuzzFeeds thông qua chiến lược “nền tảng toàn cầu chéo”, chúng tôi đang mơ mộng tạo ra  những cách thức mới để hiểu rõ và khai thác được nhiều hơn từ dữ liệu. Nếu chúng tôi có thể tính toán một nấc thang mới cho “nền tảng chéo” của từng phần nội dung hoặc mỗi khung nội dung? Nếu chúng ta có thể dự đoán được ROI của việc dịch một mẩu nội dung sang một ngôn ngữ nào đó? Nếu chúng ta có thể làm tương tự cho các nhà quảng cáo? Đây sẽ là một khoảng thời gian vô cùng thú vị! Chúng tôi đang nổ đấy! (Trở lại vấn đề, chúng ta thực sự cần phải tái cơ cấu ngay bây giờ).

Tái bút: Hãy đến và làm việc tại team dữ liệu của chúng tôi, chúng tôi đang tìm kiếm những nhà lãnh đạo tài năng và ham học hỏi! Liên hệ với tôi qua: dao@buzzfeed.com

NGUỒN: HTTP://WWW.BUZZFEED.COM/DAOZERS/HOW-BUZZFEED-THINKS-ABOUT-DATA-AND-SOME-CHARTS-TOO#.XOW3EJWLP
– RE-ANCHOR: ĐÃ RESEARCH RẤT NHIỀU NGUỒN VÀ THAM KHẢO MỘT TẤN BÀI BÁO NHƯNG CHƯA ĐOÁN ĐƯỢC ĐÚNG NGHĨA CỦA NÓ LÀ GÌ, NÊN SẼ TẠM ĐỂ NGUYÊN VÀ HIỂU LÀ TÁI CỐ ĐỊNH HOẶC TÁI CƠ CẤU. 
– UVS: UNIQUE VISITORS – LƯỢNG NGƯỜI TRUY CẬP
– COMSCORE IS AN AMERICAN INTERNET ANALYTICS COMPANY PROVIDING MARKETING DATA AND ANALYTICS TO MANY OF THE WORLD’S LARGEST ENTERPRISES, AGENCIES, AND PUBLISHERS.

Vũ khí bí mật của BuzzFeed

Hãy cùng gặp Đào Nguyễn, thiên tài dữ liệu đã giúp BuzzFeed tăng lượng truy cập lên gấp năm lần chỉ trong vòng hai năm. Những bí ẩn ngay sau đây sẽ giải thích cho việc cô đã trở thành một trong những nhân vật quan trọng nhất ở BuzzFeed như thế nào.

Theo ghi chú của biên tập viên, vào 14.10.2014, CEO của BuzzFeed Johan Peretti công bố Đào Nguyễn chính thức trở thành Nhà sản xuất của công ty khởi nghiệp truyền thông xã hội phát triển nhanh nhất thế giới này.

Đào Nguyễn, thủ lĩnh bộ phận dữ liệu và tăng trưởng của BuzzFeed, thích thú nhìn vào chiếc bánh và từ từ kể lại những ngày đầu lập nghiệp của mình. “Tôi muốn trở thành một phần của cuộc cách mạng internet”, cô chia sẻ, và giải thích cho sự hạn chế của phong trào khởi nghiệp tại New York cuối những năm 90. Cô đã chạy trốn sau khi bong bóng dotcom bùng nổ, cô buộc phải sa thải những người đồng nghiệp của mình khi công ty Concrete Media của cô làm ăn sa sút vào năm 2001, đó là khoảng thời gian vô cùng hỗn độn trong cuộc đời cô.

Giờ đây, cô đã không còn bận tâm về những điều đó nữa, cô mở chiếc bánh ra, cắn một miếng và giải thích. Với sự đổ vỡ của ước mơ tạo nên cuộc cách mạng internet đầu tiên, cô thú nhận với bạn trai mình hồi đó, và giờ là chồng cô: “Nó thật kinh khủng. Em muốn vứt bỏ tất cả, chuyển đến Pháp, ăn pho mát và uống rượu vang. Em muốn học tiếng Pháp và tránh xa khỏi sự suy thoái này”.

Thế nên cô đã làm như vậy, chuyển tới Paris, lấp đầy nỗi buồn bằng pho mát và rượu vang, và cô đã bắt đầu lại với tờ báo hàng đầu nước Pháp, tạp chí Le Monde. Từ năm 2006 cho tới 2008, cô quản lý mảng kỹ thuật số của tờ báo này, và mang lại khá nhiều lợi nhuận, một kỳ tích hiếm hoi của một trang web những năm đầu thế kỉ 21. Ở đây, cô dành được sự mến mộ của cộng đồng truyền thông xã hội Pháp, bên cạnh Le Monde, cô đã cho ra mắt một ấn bản điện tử mới – giống mô hình của BuzzFeed hoặc Huffington Post bây giờ, chuyên viết về người nổi tiếng, gọi là Le Post. Và cô đã bị sa thải bởi điều này.

“Chuyện này hoàn toàn bình thường đối với tôi. Tôi chưa bao giờ dẹp mọi thứ sang một bên để quản lý một tổ chức truyền thông xã hội lớn cả. Tôi không có ý định ở lại Pháp đến cuối đời”, Nguyễn nói,“Tôi thậm chí còn không phải là kẻ sính Pháp” (Một yêu cầu trong mục bình luận trên Le Monde đã không được trả lời).

Quan điểm c’est la vie, let’s move on ( cuộc đời là như vậy đấy, tiến về phía trước nào) hoàn toàn đúng đối với những nhân viên của Đào ở thời điểm hiện tại khi cô bắt đầu công việc tại đây vào mùa hè năm 2012. Cô đã mang hết đam mê của mình ra để thử nghiệm, và sự thật là nó đã hoạt động cực kỳ tốt. BuzzFeed không chỉ nổi lên như cồn với những câu đố và nội dung hấp dẫn, mà còn bởi tiên phong trong việc tiếp cận và chuyển đổi dữ liệu người dùng về nội dung trang web, và ngày càng nhiều những nhân vật tiếng tăm của BuzzFeed nhanh chóng chỉ ra chính xác vai trò của Nguyễn tại đây, như một người Phó tướng của bộ phận tăng trưởng và dữ liệu. “Cô ấy đã mang đến đây một nguồn năng lượng tuyệt vời, theo một cách rất trừu tượng từ tư duy đến biên tập. Chúng tôi có rất nhiều dữ liệu, và cô ấy thực sự biết sử dụng chúng như thế nào”, Tổng biên tập của BuzzFeed Ben Smith chia sẻ. “Cô ấy chỉ hơi dừ thừa điện năng trí tuệ một chút thôi”.

Mặc dù năm nay đã ngoài 40, hiện đang quản lý một nhóm chỉ vỏn vẹn 10 người, cô đã trở thành cái tên nổi tiếng tại trụ sở BuzzFeed, được ca ngợi như một nhân vật quan trọng, vì nếu không phải cô thì chẳng ai có thể tạo nên sự tăng trưởng ngoạn mục trong vòng 1 năm trở lại đây.

“Từ khi cô ấy gia nhập công ty, chúng tôi đã gặt hái được những bước tăng trưởng vượt bậc chưa từng có trước đây”, chia sẻ của Đồng sáng lập, CEO BuzzFeed Jonah Peretti, lưu ý rằng trang web đã tăng gần gấp ba lượng truy cập trong năm ngoái kể từ khi Nguyễn bắt đầu quản lý đội ngũ khoa học dữ liệu mùa hè vừa qua. Lượng truy cập hàng tháng đã tăng lên một cách ấn tượng từ 28 triệu lên 150 triệu chỉ trong vòng hai năm cô ấy gắn bó cùng công ty. “Thật kì diệu khi thuê được ai đó và nói: “việc của cô là phát triển”, và rồi bạn nhìn thấy cô ấy chỉ đơn giản đá mọi thứ ra khỏi chỗ ban đầu”.

dao-buzzfeed_39622
Đào Nguyễn tại văn phòng BuzzFeed

Nhóm dữ liệu của Nguyễn còn ảnh hưởng tới BuzzFeed nhiều hơn thế, nói cách khác, là truyền cảm hứng để tạo nên một thế hệ “Vệ binh dải ngân hà” – theo các listicle (*) mang chủ đề  này. Công việc của cô ấy đã giúp bộ phận biên tập của BuzzFeed phủ sóng rộng rãi hơn, tạo lực đẩy cho các nội dung quan trọng của họ thông qua các phương tiện truyền thông xã hội và công nghệ bên trong. Với những tin tức nổi lên từ công bố BuzzFeed sẽ nhận 50 triệu đô la Mỹ từ một quỹ đầu tư mạo hiểm mới, công việc của cô cũng ảnh hưởng không nhỏ tới việc tái cơ cấu bộ phận nội dung gần 200 người của công ty.

Bạn nên nghĩ rằng cô ấy đã tạo nên một đợt sóng thần kỳ bằng việc mang đến rất nhiều sự thay đổi trong nhiệm kỳ ngắn ngủi của mình. Tại tòa soạn, tuyển một ai đó mà nhiệm vụ của họ không liên quan với việc biên tập – nhưng thành công của họ phụ thuộc vào việc thay đổi các chức năng thông qua việc biên tập – có thể là một đề nghị hết sức nguy hiểm. Những nhà báo (tin tôi đi) có thể rất thích tự quản lý công việc của mình, nhất là khi các nhà điều hành bắt đầu chi tiêu nhiều hơn vào bộ phận này.

Nhưng những biên tập viên tại BuzzFeed nói rằng họ thích làm việc với Nguyễn ngay từ ngày đầu, họ bày tỏ sự cảm kích trước kinh nghiệm xuất bản và khao khát rõ rệt của cô trong việc giúp đỡ họ hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách hiệu quả hơn. Cô ấy cũng sở hữu những tính cách cá nhân đặc biệt, thứ được xem là đã hỗ trợ cô trong suốt thời gian qua, mà đa phần là trí tò mò.

“Tôi thích nói chuyện với mọi người, kiểu như: “Chuyện gì đang xảy ra với bộ phận này, và tại sao bạn lại nhận ra điều đó? Bạn nghĩ rằng thông tin nào sẽ thú vị khi đề cập đến vấn đề của chúng ta?”, và tôi sẽ tìm ra những điều đó giúp họ, Nguyễn nói.

Ví dụ như, Nguyễn nói rằng cô ấy đã quyết định thúc đẩy tình trạng truy cập ảm đạm vào cuối tuần của Buzzfeed bằng cách tiếp cận Tổng biên tập và đề xuất chiến lược của cô cho việc quảng bá nội dung sẵn có trên các phương tiện truyền thông xã hội, bởi vì cô nhận ra rằng trang web đang “thiếu nguồn lực” vào cuối tuần và cần một cách tiếp cận mới.

“Chúng tôi ĐỒNG Ý. Chúng tôi sẽ viết một đoạn code và gửi cho cô vào thứ sáu, theo như phân tích của chúng tôi, 20 bài viết nổi bật nên được đẩy mạnh hơn” Nguyễn nhắc lại lời của mình đã nói với các biên tập viên. Và cô nhanh chóng nói thêm cô hoàn toàn tin tưởng rằng không nên xác định chiến lược nội dung bằng dữ liệu, nhưng có thể dựa vào đó để đưa ra quyết định. “Anh có thể quảng cáo chúng hoặc không”, cô tiếp lời. “Nhưng đó là những điều mà dữ liệu gợi ý”.

Chỉ sau vài tháng chỉnh đốn lại chiến lược tăng trưởng truy cập cuối tuần, Nguyễn chia sẻ cô đã nhìn thấy những thành công đáng kể: “Sức tăng trưởng vào cuối tuần đã nhanh hơn cả ngày thường”. (Một người đại diện của công ty đã xác nhận điều này, và nói rằng so với năm trước lượng truy cập cuối tuần trong tháng 6 và tháng 7 đã tăng 224%, trong khi lượng truy cập trung bình tăng 188%).

Nguyễn cũng chịu trách nhiệm trong việc dự báo tăng trưởng hệ thống website quốc tế của BuzzFeed, đẩy mạnh truy cập qua điện thoại và dự đoán những thuật toán chủ yếu mà các trang của BuzzFeed sẽ dùng để kích hoạt một số nội dung – vị trí. Và cô đã lập nên một nhóm gọi là Pin Ops, bao gồm những biên tập viên của BuzzFeed, công việc của họ phần lớn là để đồng bộ lượng truy cập ấn tượng của website được chuyển từ mạng xã hội hình ảnh hàng đầu hiện nay – Pinterest. (**đoạn này hơi tối nghĩa sẽ bổ sung sau).

Hiện tại, BuzzFeed Life đang triển khai khá nhiều nội dung mới cho BuzzFeed, bao gồm: làm cha mẹ, dự án DIY , ẩm thực, và sức khỏe. Pinterest, từ một kênh giới thiệu, đã gia tăng đột biến lượng kể từ khi Nguyễn đưa vào hoạt động, để bây giờ trở thành trang có lượt truy cập lớn thứ hai. Và nhóm Life đang phát triển từng ngày, “Họ đang tìm kiếm khoảng 25 nhân viên biên tập mới” – Người đại diện của công ty tiết lộ.

buzzfeed_39635
Văn phòng làm việc của BuzzFeed

Sự tăng trưởng của BuzzFeed không đến một cách dễ dàng. Gần đây, việc xóa bỏ hàng ngàn bài báo từ trang web đã vẽ nên những nghi ngờ (cả Peretti và Smith cho rằng gần đây các nhân viên không nhĩ rằng họ đang làm báo). BuzzFeed gọi được 50 triệu đô la Mỹ trong vòng gọi vốn Series E từ công ty đầu tư Andressen Horowitz tại Sillicon Valley vào đầu tháng 8, trong khi được định giá 850 triệu đô la Mỹ, một động thái gây ra nhiều hoài nghi từ những người ngoài cuộc. Vào đầu mùa hè năm nay, tôi đã hỏi Peretti liệu công ty có nên lên kế hoạch tham gia một vòng gọi vốn khác, và đưa ra ý kiến trái chiều, với một sửa đổi duy nhất (***). “Chúng ta may mắn rằng với vị thế của mình chúng ta không cần nhận thêm tiền từ các quỹ đầu tư mạo hiểm” – anh ta nói. “Thế nên chúng ta sẽ chỉ nhận thêm tiền đầu tư nếu đối tác đó mang lại thật nhiều lợi ích”.

Ngoài việc hỗ trợ tái cơ cấu mảng biên tâp, nguồn đầu tư mới này sẽ được dùng để tạo nên một vườn ươm nội bộ cho những công nghệ mới và mở rộng BuzzFeed Motion Pictures, hệ thống video đặt tại Los Angeles của bộ phận này đã truyền hình trực tiếp màn trình diễn của nghệ sĩ Ze Frank. Điều này cũng có thể giúp việc gọi vốn hoặc bán lại trong tương lai, theo tờ The New York Times.

Một công bố mới đây về sự thay đổi của công ty, là khoản đầu tư này sẽ được dùng để phân bổ nội dung, tức là đội ngũ BuzzFeed sẽ tạo nên các nội dung đó nhưng chúng không được hiển thị trên trang web của BuzzFeed. (Điều này  đòi hỏi sử dụng các công cụ truyền thông và ứng dụng mạng xã hội, bao gồm cả SnapChat, Instagram, và Vine – để truyền tải nội dung tới người dùng). Khoản đầu tư này sẽ được dùng để tuyển thêm 20 người, dựa trên nghiên cứu của Nguyễn và nhóm của cô.

Trong thế giới kỹ thuật số đang bị nhồi nhét với những cá tính lớn và các nhân vật “tự quảng cáo”, việc từ bỏ cái tôi cá nhân của Nguyễn là điều hiển nhiên trong các cuộc trò chuyện. Cô nhanh chóng chỉ ra rằng một trong số những ý tưởng biên tập của cô cực kì tệ, thừa nhận rằng cô không thể nói tất cả thử nghiệm của mình đã thành công và giới thiệu một biểu đồ rất mới mẻ mà cô đặt tên là “Phễu tăng trưởng”, được cô lập nên khi bắt tay vào phân tích lượng truy cập của BuzzFeed, như thể “Không, như thế, là hoàn toàn sáng tạo”.

Cô thấy rằng khi đề cập đến các trang web trên điện thoại, nơi chiếm hơn 50% lượng truy cập của BuzzFeed ở thời điểm hiện tại, cách chia sẻ nhiều thứ hai sau facebook chính là email, dù rằng chia sẻ qua email đòi hỏi thêm một vài thao tác và phải hướng dẫn nhiều hơn. Nguyễn đã chỉnh nút chia sẻ trên email, làm cho nó nổi bật hơn, và phổ biến hơn trên các thiết bị điện thoại. Chỉ trong vòng 1 tuần, cô nói, lượng chia sẻ qua email đã tăng 100%. Một thành công vang dội không theo một tiêu chuẩn nào, nhưng bạn có biết phản ứng của Nguyễn là gì không? “Đó chỉ là một ví dụ, họ là những khách hàng dễ dãi nhất”.

Không chỉ giỏi trong trong việc phân tích con số (được huấn luyện bởi việc giải toán trên bàn ăn của cặp cha mẹ Việt-Mỹ), cô cũng rất tỏ tường những hạn chế của dữ liệu. “Tôi nghĩ mọi người sẽ ngạc nhiên khi biết về mối quan hệ của tôi và dữ liệu, là một trong những điều khiến họ vừa ngưỡng mộ vừa hoài nghi”, Nguyễn nói, và thêm rằng dữ liệu chỉ nói lên những gì nó theo dõi đang diễn ra như thế nào, chứ không phải tại sao lại diễn ra như vậy. “Bạn cần phải biết giới hạn của nó ở đâu”. Sử dụng dữ liệu một cách thích hợp là một chuỗi liên tục những thử nghiệm và phản hồi. Nhân học là phần khó nhân rộng nhất của văn hóa.

Nhưng khi tôi yêu cầu Nguyễn kể cho tôi nghe về những thành quả cụ thể dưới cương vị thủ lĩnh bộ phận dữ liệu của BuzzFeed, như một người đang thăng tiến dưới chức danh của cô, sở hữu một nhóm mà rất nhiều công ty đang khao khát săn đón, cô lái câu chuyện sang một hướng hoàn toàn khác.“BuzzFeed là nơi mọi người cùng nhau xây dựng để thành công, bởi vì nó là một nền văn hóa mà ở  đó bạn được phép theo đuổi đam mê của chính mình”, cô nói, minh chứng bằng một bộ máy chưa hoàn chỉnh (citing a lack of bureaucracy), có mục tiêu rõ ràng và tài nguyên dồi dào như chiếc chìa khóa vạn năng dẫn tới một hệ sinh thái mà trong đó cô đang phát triển rất mạnh mẽ.

“Con đường lập nghiệp của tôi bất ngờ theo nhiều cách khác nhau”, cô tiếp tục, vẫn khôi hài một cách khiêm tốn, nhưng thêm một chút hóm hỉnh tinh quái. “Tôi đã đặt mục tiêu là uống rượu và ăn pho mát, đó là thứ tôi đã đạt được”. Tất nhiên, là cùng với nhiều thứ khác nữa.

Link bài gốc: http://www.inc.com/christine-lagorio/buzzfeed-secret-growth-weapon.html

(*) listicle: các bài viết được trình bầy dưới dạng các con số hay những gạch đầu dòng.

(**) sẽ bổ sung sau

(***) little wiggle room: là cách nói ví von của một sửa đổi dẫn tới quyết định cuối cùng.

Những video công thức nấu ăn đã “xâm chiếm” trang chủ facebook của bạn như thế nào?

Tác giả: Tanya Basu, 18.5.2016.

Tháng sau năm ngoái, Andrew Ilnyckyj, nhà sản xuất video tại BuzzFeed đang quay đoạn chuẩn bị cho chương trình All Day Breakfast Burger ( Bữa sáng nào cũng là Burger!). Sau khi xếp các lớp bao gồm thịt xông khói, trứng rán và đổ si-rô bourbon lên trên miếng chả phủ đầy pho mát, anh đưa một bàn tay vào giữa chiếc burger, thêm lên nửa trên một miếng khoai tây chiên giòn. Giống những vụn khoai tây vương vãi bên ngoài, một dòng chảy vàng ươm của lòng đỏ trứng tràn ra đĩa. “Oh Yes!”, Ilnyckyj kêu lên một cách ngất ngây.

Câu cảm thán đó bây giờ đã trở thành điểm nhấn trong mỗi video sản xuất bởi Tasty – fanpage đình đám nhất trên facebook của Buzzfeed trong vòng chưa đầy một năm qua với hơn 55 triệu lượt yêu thích. Các videos của Tasty chỉ dài tầm khoảng một phút và có kết cấu mỹ thuật rất đơn giản: là sự kết hợp của những đoạn phim chuyển động, hướng dẫn đơn giản trên màn hình, nguyên liệu nấu ăn đầy màu sắc và dụng cụ làm bếp. Hầu hết các clips thu hút hàng trăm nghìn lượt yêu thích; hàng trăm, nếu không thì hàng nghìn lượt bình luận; và hàng trăm trăm nghìn lượt xem trên Youtube. Nhờ tiềm lực mạnh mẽ từ một thương hiệu của BuzzFeed, Tasty đã làm được điều đó theo cách của họ, trực giác mà nói là như vậy.

Để hiểu thêm làm thế nào và tại sao họ lại quản lý được những thủ thuật đó, tôi đã gặp Andrew Gauthier, người điều hành việc sản xuất và sáng tạo video đằng sau Tasty tại văn phòng Buzzfeed Manhattan vào tháng 3 vừa qua. Cao và gầy, anh ấy chào đón tôi bằng chiếc áo sơ mi trại hè màu vàng chói và mái tóc vàng hoe được tết thành những bím Heidi. Andrew xin lỗi vì không nắm rõ lịch trình của mình những ngày gần đây. Anh làm việc tại trụ sở Los Angeles và đến Manhattan để lên kế hoạch cho những dự định mới của Tasty.

Gauthier nói với tôi rằng Tasty ban đầu chỉ là một thử nghiệm. Vào mùa hè 2014, nhóm của anh ấy đã đăng những videos chia sẻ bí quyết sống khoa học lên Youtube của BuzzFeed Food với mục đích xem cách lan tỏa của chúng ra sao khi họ đưa chúng lên Facebook. Lượt xem của các videos đã tăng lên nhanh chóng trên Facebook tại thời điểm đó, phần lớn nhờ vào tính năng tự động phát trên trang chủ của người dùng. Nhóm nghiên cứu đã theo dõi một loạt các videos, trong đó cung cấp những lời khuyên ăn uống (ví dụ: 6 loại trái cây bạn đang ăn sai cách) và kết quả mang lại là cực kỳ khả quan. Với hi vọng phát triển thành công một chuỗi các videos theo mô-típ “Làm thế nào để thực hiện một cái gì đó?”, họ bắt đầu sản xuất các video dạy nấu ăn thời lượng ngắn, bao gồm các đoạn quay chuyển động, hình chụp từ điện thoại, mô tả những nguyên liệu được chế biến từng bước thành các món ăn như thế nào, ví dụ như: 3 nguyên liệu để làm Beer Dip. Những bài đăng đã chứng tỏ rằng không có ngoại lệ nào ngoài sự phổ biến, thật vậy. Những công thức đã được người dùng làm theo, theo Gauthier chia sẻ: “Họ cảm thấy họ mốn đạt được một điều gì đấy “thật lạ lùng, tươi mới và tuyệt diệu””.

Trong nhiều tháng sau đó, sự phổ biến của BuzzFeed Food trên Facebook tiếp tục tăng trưởng. Vào mùa hè kế tiếp, khi Facebook điều chỉnh thuật toán RSS trên trang chủ để quảng bá các videos của các nhãn hiệu thời trang mà người dùng tương tác, nhóm làm video ẩm thực đã quyết định làm một điều gì đó khác biệt. “Chúng ta đã có ý tưởng rồi: Liệu chúng ta có thể bắt đầu thứ gì đó hoàn toàn từ con số 0?  Gauthier nhớ lại. “Nếu không có ánh hào quang của thương hiệu?” (BuzzFeed).

B59AOmICQAAiGGj.png
HÌNH ẢNH CƠM CHIÊN THỊT QUAY TRÊN TWITTER CỦA BUZZFEED FOOD

Những khái niệm của việc khởi động một trang web độc lập mà không có lợi ích rõ ràng từ các đơn vị liên quan là không bình thường. Sự đại diện của BuzzFeed không thể lý giải rõ ràng cho trường hợp này: tại sao họ đi theo con đường đó? Lý do chủ yếu tập trung vào việc mọi người thích like và chia sẻ trên Facebook – một phần để thể hiện sự hợp thời và cố gắng xây dựng sức mạnh cho những video của chính họ, chứ không phải là liên kết chúng, cho dù tốt hơn hay tồi tệ hơn, hãy để BuzzFeed tồn tại, hiện diện như một đơn vị truyền thông xã hội. Và tháng bảy năm ngoái, Gauthier và nhóm của anh đã khởi động Tasty, một trang Facebook có định hướng rõ ràng, công khai thừa nhận là một phần của hệ thống BuzzFeed với một dòng giới thiệu nhỏ: From BuzzFeed ở góc và URL Facebook kết thúc với “buzzfeedtasty”. Ngay cả khi các đường link dẫn tới Tasty trên buzzfeed.com đều được ẩn bằng một URL ngắn gọn.

Những videos của Tasty đã được cải thiện rõ rệt về tính thẩm mỹ so với các videos hướng dẫn ban đầu của BuzzFeed Food. Từng bước, từng bước đều được biên tập một cách nhanh chóng. Nhưng Tasty giữ lại các khung hình đơn giản, nhịp độ nhanh chóng, và quan điểm “người đi đầu” trong các video của BuzzFeed Food. Đội ngũ sản xuất tin rằng những người xem trẻ tuổi đặc biệt quan tâm tới khả năng tiếp cận hơn là sự lạ mắt và những người sành ăn.”Quá trình thực hiện món ăn phải thật nhất có thể”, Gauthier nói. Họ đã đạt được kết quả vô cùng rõ nét: lớp bột làm bánh trắng tinh đổ xuống những chiếc bát, từng viên bột lăn sục sôi giữa biển dầu đầy chảo, và những lát rau được cắt xén hoàn hảo. Mục tiêu của nhóm trong tháng đầu tiên sau khi ra mắt là đạt được 500 nghìn lượt yêu thích trên Facebook, và họ đã đạt được 1,2 triệu.

Bắt mắt là một trong những lí do chủ đạo cho sự phổ biến của các videos. Tại SXSW Interactive Festival năm nay, Frank Cooper, giám đốc tiếp thị và sáng tạo của BuzzFeed đã miêu tả hình ảnh trực quan chính là điểm mấu chốt cho tham vọng tạo nên “kênh chia sẻ đồ ăn lớn nhất thế giới” của công ty ông. “Chỉ mất 60 giây để giới thiệu từ nguyên liệu đầu tiên tới sản phẩm cuối cùng”, ông nói. “Và thậm chí nếu bạn không thể nấu ăn, bạn chỉ cần nhìn chúng cũng rất dễ trở nên gây nghiện”.

9-vegetarian-meals-that-will-satistfy-any-meat-lo-2-29539-1468507254-0_dblbig
HÌNH ẢNH CỦA TASTY TRÊN BUZZFEED

Ze Frank, chủ tịch của BuzzFeed Motion Pictures, nói với tôi rằng sự căng thẳng lến tới kịch tính chính là điểm mấu chốt của hiệu ứng này. Ông ấy gợi ý, đặc biệt là hình ảnh, chúng được xây dựng để truyền tải một câu chuyện ngắn gọn trong khoảng thời gian cho phép, liên tiếp một cách nhanh chóng cho tới khoảnh khắc “Oh, yes!”. Gauthier đồng ý với những phân tích đó và nói thêm rằng nhạc nền trong các videos thường theo thể loại nhạc jazz hoặc điện tử vui nhộn. Âm nhạc ít quan trọng hơn hình ảnh, mặc dù, Tasty đặc biệt lưu tâm tới thực tế là tính năng phát tự động video trên Facebook không kèm theo âm thanh. Nếu những hình ảnh không thể làm xiêu lòng người, họ sẽ lướt qua nhanh chóng. “Chúng tôi đã thực sự nghĩ về một loại âm thanh độc lập”, Frank nói. Loại video nào có thể tích hợp được sự liên tục chỉ trong một sản phẩm như vậy và cho phép bạn chia sẻ với bạn bè của mình?

Ngay từ video đầu tiên, những đầu bếp nghiệp dư đã đăng những hình ảnh và bình luận về việc họ đã làm theo những công thức đó như thế nào, điều này giúp cho Tasty có sự điều chỉnh và thay thế. Gauthier cho tôi xem một bình luận từ tháng 10 năm ngoái, là 4 hình ảnh của một cô bé đang làm bánh bơ đậu phộng. Điều này đã tạo cảm hứng cho họ mở rộng ra một thương hiệu khác, và ngay sau đó, họ đã cho ra mắt Tasty Junior, một loạt các video nấu ăn của trẻ em và cha mẹ, họ làm các món như pizza, thịt chiên giòn, bánh quy và các món ăn khác cùng với nhau. Một bình luận khác đã dẫn Tasty tới việc sản xuất series Mom vs Chef, một cuộc thi giống như Iron Chef, các bà mẹ sẽ thi đấu với những đầu bếp chuyên nghiệp.

tasty-breakfast-recipes-2-8516-1466003416-3_dblbig
MINH HỌA CỦA JUNIOR TASTY – TAY EM BÉ

Một vài nghiên cứu về chiến lược truyền thông dẫn tới thành công của Tasty trên Faceboo cho tôi biết rằng vũ khí tối thượng của công ty này chính là tập trung vào những chi tiết, cho dù là nhỏ nhất. “Những gì mà Tasty và BuzzFeed đã tìm ra là sự thích hợp”,Katie Miller, giám đốc truyền thông xã hội tại Minneapolis – công ty tư vấn chiến lược truyền thông của IFC Olson nói với tôi. Họ đang hướng người dùng quan tâm tới những con ốc sên, một đoạn video khiêu vũ nào đó, hoặc những người ăn khoai tây chiên giòn ở Minnetosa.

Facebook nổi tiếng với thuật toán có thể đẩy bài viết hiển thị ở vị trí đầu tiên trên trang chủ của bạn. Nhưng các đơn vị như BuzzFeed đã năm bắt lấy những thay đổi thường xuyên này để quảng bá thành công cho các videos, các chỉ số bao gồm lượt bình luận, chia sẻ, yêu thích, nhưng trong đó nhấn mạnh sự tương tác của người dùng. Hơn thế, nhiều khả năng Facebook sẽ tự quảng bá nó rộng rãi hơn. Đối với các videos, chỉ số sẽ tính toán một người xem video đó trong vòng bao lâu, những gì họ đã thực hiện hành động gì với video đó sau khi xem nó, đồng nghiệp của Miller, Samantha Campbell cho biết. Điểm nhấn này khiến những người nghiện khoai tây chiên giòn ở Minnetosa có một thân hình không cân đối. (lol).

Nhưng làm thế nào việc nhấn yêu thích và chia sẻ một clip taco phủ đầy phô mai với bạn thân của mình lại có thể biến thành tiền? Frank chia sẻ rằng công ty đang cố gắng làm rõ điều này, nhưng ông cũng nói các video được tài trợ sẽ là nguồn thu chính của Tasty. Kể từ tháng 11, BuzzFeed đã bắt đầu hiển hị các thương hiệu đồ ăn trong một phần ba bài viết của mình. Vào tháng 3, Tasty đưa hình ảnh lò nướng Oster trong một video dạy nấu Jalapeño Popper Burgers. Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, chiếc lò này đã cháy hàng trên Amazon và Target.com.

Hiện tại, họ bắt đầu nhượng quyền kinh doanh: những bản thể quốc tế khác, đại diện cho nguyên liệu và đặc trưng của từng địa phương, ví dụ như Proper Tasty, ra mắt năm ngoái tại Anh Quốc, và ở Brazil là Tasty Demais được tung ra vào tháng 2, BuzzFeed cũng đang áp dụng cách tiếp cận tới những chủ đề khác. Vào tháng 3, họ khởi động Nifty, là một kênh giới thiệu đồ tự làm, những đợt sóng yêu thích tới cuồng nhiệt đã khiến Facebook tạm thời vô hiệu hóa nút “like” của trang này với “niềm tin lầm lỗi” là nó tới từ đây. Đội ngũ sản xuất video đã và đang cố gắng tái tạo tầm ảnh hưởng của mình trên các nền tảng thân thiện với hình ảnh hơn như Instagram hay Snapchat. Thách thức của việc kiếm tiền từ Tasty vẫn còn là một ẩn số, nhưng hiện tại BuzzFeed đang sử dụng nội dung để mở rộng phạm vi hoạt động. “Luôn luôn là các nguyên liệu đó – chơi chữ một chút – hòa quyện lại với nhau để tạo ra những cơ hội này”, Frank nói.

Tanya là một cây viết tại trụ sở Brooklyn của The Newyorker.

Elon Musk: Tesla, SpaceX Và Sứ Mệnh Tìm Kiếm Một Tương Lai Ngoài Sức Tưởng Tượng

Elon Musk là hình mẫu người chồng tương lai của tôi, là người mà tôi và Thảo Chi thầm yêu, thầm ngưỡng mộ, có thể dành hàng giờ để lên quora đọc thảo luận về anh, research cả ngàn bài báo về đời sống cá nhân và thậm chí tải ảnh đẹp vẽ quotes rồi đặt làm hình nền điện thoại.

Tôi đã đọc rất nhiều về Musk, nhưng chủ yếu là qua báo với những lời tán dương hoặc chê bai này nọ chứ chưa bao giờ đọc cái gì quá chi tiết (tới từng giai đoạn trong đời) về anh. Tôi yêu Musk như chính niềm hân hoan của mình, yêu sự cực đoan và tân tiến, yêu tầm nhìn và khối óc, yêu sự điên cuồng và nông nổi,  yêu từ The Game Changer Of The Year đến bố của 5 đứa con hoàn hảo,  yêu cả các thói xấu, scandals, lời lẽ tầm thường mà báo giới hay đem ra bàn tán. Chỉ biết rằng mỗi lần nghĩ tới Musk tôi thường có thêm cảm hứng và động lực để làm việc và cống hiến.

Lí do tôi mua cuốn sách này là nhờ một lần nói chuyện cùng anh Hưng về sự liền mạch trong công việc, tôi cảm thấy công việc của tôi bị đứt đoạn vì những cuối tuần, những kì nghỉ, những suy nghĩ cho bản thân, nên tôi nghĩ mình cần một chút năng lượng cực đoan. Lúc đó đang ngồi chờ xem Logan suất chiếu 21:20, tôi liền chạy xuống nhà sách Phương Nam mua luôn cuốn này, chỉ vì tôi cần cực đoan thêm gấp 100 lần.

68923_14_09_16_bia-sach
Bìa sách

Cuốn sách kể về cuộc đời Musk, chi tiết tới từng giai đoạn, biến chuyển trong cuộc đời anh. Do được viết bởi một nhà báo nên góc nhìn khá khách quan và học thuật. Tôi chưa đọc bản tiếng Anh, nhưng bản tiếng Việt có một số đoạn hơi khó hiểu, dịch ẩu khiến tôi hơi thất vọng. Tác giả đã dành khá nhiều thời gian để tìm hiểu về cuộc đời Musk, phỏng vấn những người liên quan tới cuộc sống của anh và mô tả cực kì chi tiết. Nhưng chung quy lại, cuốn sách vẫn dài và thừa đối với người đi tìm cảm hứng như tôi. Ví dụ nhưng đoạn dài lê thê kể về các mâu thuẫn, xích mích, người này người nọ, tới vài trăm vài chục cái tên mà tôi không thể nhớ nổi là ai. Tôi biết điều đó là cần, và đủ để có luận chứng, luận cứ cho một cuốn sách đáng tin cậy, nhưng với tôi, nó vẫn rất chán chường.

Cuộc sống cá nhân của Musk cũng có nhiều sóng gió, nó chứng tỏ anh sinh ra không phải để dành cho một ai đó cụ thể, mà là của cả nhân loại (chẳng hạn), anh muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa và để lại di sản (như cách mà Tr. thường nói). Những người phụ nữ trong cuộc đời anh, buộc phải chấp nhận Musk không thuộc về mình 100% (như điều mà những người phụ nữ khác muốn ở chồng mình). Anh rất quan tâm tới vấn đề tình cảm, nhưng đó không phải là tất cả, ai đó muốn đi một quãng đường dài với anh, cần phải trở thành một phần của những điều mà anh đang bận tâm tới, hoặc phải tự xây dựng đế chế của riêng mình và cả hai cùng nắm tay nhau thống trị nhân loại (đại khái thế) – điều mà cả Justine hay Talulah chưa chấp nhận đánh đổi.

Điều tôi thích nhất trong cuốn sách là những đoạn Musk giải quyết vấn đề của các công ty, cách anh thúc đẩy tinh thần, tạo ra cảm hứng, tạo ra ham muốn, tạo ra khát khao cho nhân viên của mình. Đằng sau đó là rất nhiều hi sinh, lo lắng, trăn trở, đổi thay và những cú liều chí mạng, tôi có thể nói rằng chắc Musk là người liều nhất thế giới này lol. Musk có khá nhiều tât xấu, nhưng tôi nghĩ rằng ai cũng có tật xấu, đối với một thiên tài thì điều đó hoàn toàn có thể chấp nhận. Tôi rất ấn tượng với cách Musk xoay xở tiền bạc, lật ngược tình thế, và hoàn toàn bất ngờ với cách sử dụng người của anh. Musk còn khiến tôi tin tưởng hơn vào việc người giỏi sẽ thống trị phần trên của thế giới, không có cái gì gọi là bình thường trở nên phi thường vì nếu thiếu đi kiến thức nền tảng, tư duy và tầm nhìn, bạn sẽ chẳng làm nên trò trống gì sất.

Tôi đã từng ước mơ được làm việc với một người sếp như Musk, nhưng giờ thì không. Anh Hưng đã từng hỏi tôi, tôi muốn trở thành ai? Ai là thần tượng của tôi? Tôi từng trả lời là một nữ lãnh đạo nổi tiếng, thế rồi, giờ đây tôi không muốn trở thành ai cả. Tôi đã dừng mơ ước được như ai đó hay trở thành một ai đó và thay bằng việc bắt đầu hành động để trở thành phiên bản hoàn hảo, tốt nhất, cực đoan nhất của mình. Tôi đã dừng việc đọc sách của các nữ lãnh đạo tài năng, vì tôi có cảm giác họ vẫn hơi mềm mỏng và có một chút “tính gái” trong cách quản lý, tôi cần thứ strong hơn nhiều, như Musk chẳng hạn.

Sắp tới tôi sẽ đọc về Peter Thiel, xem vị tỉ phú đầu tư này có gì hay ho.

P/s: các bạn có thể tìm mua sách ở Tiki, Vinabook hay bất kì nhà sách nào ở Sài Gòn và Hà Nội.