#TÔITRẢIlòng – Suy Nghĩ Về Việc Ở Nhà Chuyện ở nhà

Gần 5 năm ở Sài Gòn, vài ba lần chuyển nhà, nhưng chưa bao giờ tôi trải nghiệm tất cả một mình. Sau cỡ khoảng 4 tháng tìm kiếm, 2 tháng chuẩn bị, gần 1 tháng ổn định, cuối cùng tôi cũng có thời gian trong một buổi chiều chủ nhật, ở nhà, nhâm nhi ly cà phê máy tự pha, nghe vài ba bản nhạc chiều lòng người rồi gõ mấy dòng này. Đã rất lâu rồi tôi không viết blog!

Continue reading #TÔITRẢIlòng – Suy Nghĩ Về Việc Ở Nhà Chuyện ở nhà

#TÔITRẢIlòng – In Love With My Future

Em gái tôi Billie Eilish mới ra bài hát mới tên My Future – bài hát mà nghe xong tôi nghĩ rằng mình cần phải viết gì đó về tương lai, ghi lại hành trình đi tìm bản thân, xem mình đang ở đâu. Tôi nghĩ tác giả là Finneas viết lời dựa trên em gái Billie – người nhận thức được những suy nghĩ này từ rất sớm, tức những cô gái yêu bản thân, độc lập, có tài năng, đam mê, hoài bão và luôn cố gắng vì nó. Tôi rất thích đoạn lyrics này vì trúng tim đen tôi quá.

Continue reading #TÔITRẢIlòng – In Love With My Future

#TÔILÀM – Workaholic

Hôm nay lại là một đêm muộn, tôi uống trà dễ ngủ (thật sự là đã đến tuổi uống trà để ngủ ngon hơn), lại nghe Tỉnh Giấc của anh Khải và viết những dòng này. Sài Gòn mắc bão, trời mưa tầm tã, ngập hết đường xá, may mắn tôi bắt được chiếc Grabcar muộn màng để về nhà, còn không chắc ngủ luôn ở công ty.

Tôi yêu Sài Gòn, dù không phải người Sài Gòn, chỉ không thích cô gái ấy vào mùa mưa ấm ương như này. Tôi may mắn ở gần công ty, đã không còn đi xe máy từ lâu, nên di chuyển gì cũng tiện, chứ trời như nước đổ vậy mà phải lao ra đường, ngập trong nước, xe chết máy, dắt bộ các kiểu, chắc tôi tuyệt vọng lắm (vì tôi đã trải qua những ngày như vậy khi còn ở Hà Nội).

Continue reading #TÔILÀM – Workaholic

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – Make sure you have your own life

  1. THÍCH VÀ MUỐN

Chiều nay tôi đọc bài báo phỏng vấn Vương Nguyên trên billboard mà không khỏi tự hào, em nói về âm nhạc, em chia sẻ rằng trước đây chỉ hát những gì mình thích, còn giờ em muốn là người làm âm nhạc có trách nhiệm, ý em ám chỉ ở đây là trách nhiệm với nhạc của mình và người nghe chúng. Một chàng trai 19 tuổi đã có suy nghĩ vậy, tôi luôn tin em sẽ tiến rất xa.

Lớn lên, tôi luôn cố gắng để phân biệt giữa những gì mình thích và những gì mình muốn, vì thích nhiều khi chỉ là nhất thời hoặc những thứ rất cá nhân, kiểu như thói quen, sở thích, thích ăn cay, ăn mặn, thích uống coca, thích ngủ, thích lười, vậy đó; còn muốn sẽ bao hàm cả ước nguyện, tham vọng, hoài bão ở bên trong nữa, có tính toán và phần nào suy nghĩ dài hơi, ví như tôi muốn còn 45kg (để anh Khải bế cho dễ), tôi muốn giỏi tiếng Trung để không cần dùng auto trans nữa, tôi muốn làm một marketer giỏi hay đơn giản là tôi muốn nấu đồ ăn cho sáng mai.

Tôi gặp nhiều khó khăn để đưa ra lựa chọn trước hai tình huống này, là cuộc đấu tranh nội tâm không hồi kết, mỗi ngày. Ví dụ tôi thích thức đêm xem netflix, nhưng tôi muốn đi làm sớm vào sáng mai, tôi thường không quyết định nổi, cứ nuông chiều bản thân để nhịp sinh học bị đảo loạn tùm lum. Tôi thích nhà cửa gọn gàng, nhưng tôi quá lười để gấp quần áo, thành thử mỗi lần lấy quần áo từ ngoài vào tôi lại chất thành đống, đợi cô giúp việc qua dọn nhà rồi gấp hộ. Riết rồi, tôi thấy bản thân mình thật tệ, luôn chiều chuộng mình quá đáng, để những việc lẽ ra cần phải nghiêm khắc lại vì một chữ LƯỜI.

Quay lại câu chuyện của Vương Nguyên, tôi rất trân quý em và suy nghĩ này của em, vì đi từ phân biệt được em THÍCH và em MUỐN, em suy nghĩ, rồi em hành động được là một quá trình rất dài, có nhiều người cả đời vẫn không tách bạch rõ được, Nguyên quả là một thanh niên thật xịn. Tôi luôn thích Nguyên như một cậu em, không thể nào làm fan bạn gái được, vì những điều nhỏ bé, thanh khiết mà nhiều nỗi niềm như vậy. Cảm giác muốn đóng vai người chị để yêu thương lấy chàng trai, giúp đỡ cậu nhiều hơn, cậu đã tự đi đúng hướng rồi, cần người lắp thêm mô tơ vào mông cậu để cậu bay lên trời cao thôi.

2. SỐNG TRỌN VẸN

Tôi hay thấy các bậc cha mẹ sinh con gái ra và hay viết lên facebook mong con mình một đời bình an. Bố mẹ tôi cũng vậy, Bố luôn càm ràm tôi “sau này lấy chồng muộn rồi khổ đó con ơi”, tôi không trách họ vì nó xuất phát từ tình thương và muốn tốt cho mình, nhưng dựa vào những gì tôi trải qua trong những năm tháng tuổi trẻ, nếu sau này tôi có con gái, tôi sẽ mong con tôi có một cuộc đời thật ý nghĩa, tự do làm những gì mình muốn, trải nghiệm đầy đủ cả yêu, ghét, hờn, ghen và hàng ti tỉ thứ cảm xúc hỗn loạn khác của cuộc đời, để cuối cùng có thể tìm ra mình là ai, lí do mình đến trái đất là gì, sống trọn vẹn một không hoài phí giây phút nào cả.

Tôi đã từng khá lười nhác, đã từng muốn an phận, muốn cưới một anh chàng đẹp trai giỏi giang nào đó, anh sẽ kiếm tiền chính còn tôi đi làm cho vui, chúng tôi sẽ mua một cái nhà ở Hà Nội, mỗi dịp lễ Tết sẽ chia nhau về hai nhà nội ngoại, rồi sinh tầm 3-4 đứa trẻ gì đó cho vui cửa vui nhà. Nếu thuận theo kế hoạch đó, có lẽ bây giờ tôi đã là mẹ của gần 2 đứa trẻ, thời gian chải đầu chắc không có chứ chưa nói ngồi đây gõ mấy dòng này, mơ tưởng một ngày gả cho anh Khải.

Trưa nay, khi xem xong tập cuối Find Yourself (tên tiếng Anh của phim chị Tống Thiến), một cái kết có hậu cho những đứa thích trai trẻ như tôi, tôi bèn nhắn vào group “single ladies” tức group của những thiếu nữ từng trải giống tôi: “Vui quá, biết đâu chồng tương lai còn đang học cấp 2”. Chị Phồn Tinh còn hơn người yêu tới tận 1 giáp thì 7 năm của tôi và anh Khải có há gì, hihi. Tôi nói vậy thực chất cho vui, nhưng nó cũng thể hiện rằng tôi hoàn toàn thoải mái với cuộc sống và suy nghĩ về hôn nhân/tình cảm ở thời điểm hiện tại. Không tạo áp lực cho bản thân, không ép mình phải vì cái này, cái kia mà vơ đại lấy một ai đó, cũng không sốt sắng lùng sục cho ra để có đôi có cặp, mọi thứ thuận theo tự nhiên và duyên số, cũng như môn học xác suất cả thôi. Chồng tương lai của tôi lớn hơn, bằng tuổi, nhỏ hơn, cũng không còn là vấn đề nữa rồi, vì tôi sẽ mãi trẻ và đẹp cho cả hai.

Tôi không ước một cuộc sống thảnh thơi, vì theo tôi nó chỉ nên dành cho người già – sau một đời lăn lộn xông pha. Tôi đọc đâu đó trên mạng, người ta bảo người trẻ phải có dáng hình của người trẻ. Tôi đồng ý với điều này. Khi đang còn trẻ không nên quá an phận, không nên quá yên bình, để những ngày về sau phải nuối tiếc nhiều. Tôi đã chứng kiến nhiều lựa chọn như vậy, sau đó phải hối hận từ rất sớm. Cho dù tôi có nghe trăm ngàn câu trả lời (có vẻ là) xác đáng, nhưng suy cho đến cùng chúng cũng không thỏa hết nỗi lòng. Tôi không biết sau này bản thân có chấp nhận nghỉ hưu hay sẽ tiếp tục làm cho tới khi mắt mờ chân run, nhưng tôi tin sau này sẽ là một người già cấp tiến và có ích, có quyền lựa chọn những năm tháng cuối đời sống/chết thế nào.

Gần đây, bạn tôi Luna bắt đầu viết Di Chúc, ban đầu tôi nghe thì thấy hơi hoảng, nhưng nghĩ lại thì tôi nghĩ cũng đến lúc mình tập viết được rồi. Viết Di chúc không phải là bi quan, không phải bạo bệnh sắp lìa đời, mà là đến lúc biết đối mặt với sự thật có một ngày mình sẽ ra đi, tự vấn lại thứ mình để lại trên trái đất sẽ là gì? Everything or nothing? Nó làm chúng tôi nhìn nhận rõ hơn mình đang ở đâu trong mấy mươi năm cuộc đời, có gì, làm được gì, muốn để lại di sản hay ra đi thanh thản cũng y chang số dư trong tài khoản, tệ nhất là di chúc chả có gì ngoài nợ thẻ tín dụng lol.

Cũng nhờ việc viết di chúc này, tôi và Luna mới nhận thấy trời ơi thành quả tới bây giờ không có gì cả, thậm chí còn là một con số âm, nên chi bằng phải cố gắng hơn nữa thôi, đừng bỏ phí bất cứ một phút giây nào, không mai mốt con cháu nó sỉ vả vào mặt vì mới sinh ra đã phải gánh nợ ngân hàng lol.

3. BAO DUNG

Là từ tôi biết từ lâu nhưng gần đây mới thực sự hiểu ý nghĩa, vì tôi đã học cách bao dung với người thân của mình. Thực ra bao dung theo tôi không phải dạng ban phát, ban ơn, tôi bao dung với bạn, thì chứng tỏ tôi hơn bạn, bạn cần che chở của tôi hay cái gì đó đại loại thế; mà bao dung là một sự kết nối hai chiều, bạn bao dung cho người ta, thì người ta cũng bao dung lại với bạn, như vậy mới trọn vẹn. Tôi giờ không để ý đến mấy câu hỏi thú vị ngày tết, một vài sự không có duyên của người nhà, cũng bỏ ngoài tai những ai nói không tốt về tôi, vì tôi tự biết mình không hoàn hảo, tôi không thể thay đổi được cách họ nhìn/nghĩ, nên chi bằng đối lại bằng sự tử tế, để rồi họ cũng dùng sự tử tế (đôi lúc có thêm chút giả tạo) để đáp với tôi.

Khi nhìn nhận mọi thứ với một con mắt bao dung, tôi thấy mình bớt học hằn, bớt khó khăn, bớt trách móc hơn trước, không cái gì và này nọ suốt nữa, thêm phần lương thiện và dễ thương. Chúng ta không thể biết mình sẽ gặp lại người thân thêm bao nhiêu lần trong đời, nên điều tốt nhất có thể làm là tử tế mà thôi, tránh hối tiếc về sau.

4. KIẾM TIỀN ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG TỐT HƠN

Tôi là đứa thích giàu, thích có điều kiện, cũng hơi thích khoa trương, khoe của. Nhưng tôi không làm mọi thứ chỉ vì tiền. Với tôi, tiền là công cụ để có cuộc sống tốt hơn, tôi sẽ nỗ lực kiếm tiền vì nó đại diện cho mồ hôi, nước mắt, chất xám, tâm huyết, sự công nhận của thế giới đối với tôi. Có tiền cũng là có tự do (thề). Từ ngày có tiền, tôi mới biết mua quà cho người thân có thể bị nghiện, mỗi lần về nhà, mua gì đó cho bố mẹ, cũng muốn chọn mua thứ tốt (trong khi anh chị cũng chẳng cần đến thế); mỗi lần cho em tiền mua đồ, cũng đều thấy rất tự hào (lol) vì cảm giác oai ghê; mỗi lần đi qua tiệm Pets lại muốn mua đồ chơi cho mấy đứa ở nhà, rồi tưởng tượng chúng sẽ cute vui vẻ biết bao nhiêu. Thứ cuối cùng đọng lại, là số dư tài khoản bị hao hụt (lol) và cảm giác thật “nở mũi”, vì đã LỚN RỒI, có thể chăm sóc, quan tâm ngược lại mà không hề TIẾC.

Tôi chứng kiến nhiều gia đình vì không có tiền mà lên voi xuống chó chỉ trong một tích tắc, vì tiền mà con người trở mặt với nhau nhanh không khác gì lật bánh tráng nướng ngoài phố đi bộ. Tôi không muốn vì tiền mà không đến được với ai (như trong phim ngôn tình), không muốn vì tiền mà phải lấy ai đó (như trong truyện Kiều), cũng không muốn vì tiền mà cuộc sống gia đình, người thân của tôi bị ảnh hưởng. Tôi muốn, mỗi khi có chuyện gì đó xảy ra, kể cả là điều tồi tệ nhất, tôi vẫn có thể đứng vững và bình tĩnh nói: Yên tâm, có con đây rồi.

Self-partnership

Trong bài viết trước, tôi có viết về trạng thái nhẹ lòng của bản thân trong khoảng thời gian bận rộn này, gần như là lần đầu tiên, sau hai mấy năm tồn tại trên đời. Cách đây không lâu, tôi có xem một clip của Vanity Fair, tạp chí phỏng vấn em gái tôi Billie Eilish 3 năm liên tiếp, hỏi cùng một danh sách câu hỏi để xem đổi thay của em như thế nào. Kết quả là mỗi năm, em tôi lại trả lời câu hỏi theo một hướng khác nhau, năm đầu hơi ngây thơ, năm hai bắt đầu khá nổi loạn, năm 3 vẫn nổi loạn nhưng theo hướng tích cực và sâu sắc.

Tôi nhớ câu em nói khi nhắc tới việc có bạn trai: “Em suýt nữa có bạn trai. Nhưng không sao cả, em vui với những gì mình có, với công việc và số tiền em kiếm được, với những người yêu quý em.” – đại loại vậy. Trên mạng có mấy trang báo viết về việc Emma Waston nói về khái niệm self-partnership dấy lên một số tranh cãi, ai là người sáng tạo ra nó. Tôi không tham gia vào các cuộc thảo luận nhưng theo tôi nó là loài người.

Self-partnership dịch nôm na ra là làm bạn với chính mình, là người đồng hành của bản thân, cùng nhau vượt qua dăm ba cuộc tình, kinh hết hỉ, nộ, ái, ố trong cuộc đời (dạo này viết có vẻ bị lậm tiếng Trung nghe kiếm hiệp ghê quá). Tôi hoàn toàn hiểu và ủng hộ điều này, cũng là điều tôi nghĩ rằng một con người khi giác ngộ ra sẽ thấy cuộc đời phụ thuộc chính bản thân chứ không phải số phận hay thầy bói.

Mãi tới gần đây, khi đã bước qua sinh nhật 13 tuổi lần thứ nhiều hơn 13, tôi mới nhận ra ý nghĩa thực sự của bầu bạn với bản thân. Tôi vốn không sợ một mình, tôi đã đi du lịch và làm đủ thứ một mình từ năm 18 tuổi cho tới giờ. Chỉ là tôi chưa tìm được ý nghĩa tận sâu của nó cho đến khi mọi nỗ lưc của tôi trong công việc cá nhân được đáp trả xứng đáng. Nếu không có nó, chắc tôi vẫn đang còn lăn lộn trong mớ bòng bong để chứng minh cái tôi với cả thế giới này. Nó giúp tôi hiểu ra rằng chỉ có giá trị bản thân, bản chất con người mới tồn tại mãi. Ai rồi cũng đến và đi trong cuộc đời, không vì lí do này kia thì sẽ vì sinh lão bệnh tử. Chúng ta cần dũng cảm đối mặt với sự thật này một cách thảnh thơi và thành thật hơn với chính mình.

Tôi đã không còn buồn vì các mối quan hệ tình cảm, nói ra không phải tôi vô cảm hay hết tin vào tình yêu. Hơn ai hết, tôi vẫn mưu cầu hạnh phúc, vẫn có người trong mơ và giữ bản thân mình nữ tính, lãng mạn. Chỉ là tôi không còn vội vã tìm kiếm ai đó, không quá cần một mối quan hệ nam nữ để khiến mình có cảm giác tồn tại, không thấy tủi thân khi nhìn thấy các cặp đôi, vì tôi là tôi là tôi trọn vẹn, không bị khiếm khuyết hay thiếu sót một mảnh tâm hồn dễ thương nào. Nếu ai đó có đến trong cuộc đời tôi tiếp sau đây và ở lại thật lâu, tôi nghĩ chắc chắn phải là một người đàn ông rất ưu tú (như Brian hay tiểu Khải hay Jackson vậy), vì tôi đã nỗ lực rất nhiều để tìm thấy cô gái này – phiên bản tuyệt vời nhất của tôi, và vì chúng tôi xứng đáng.

Tôi chấp nhận dễ dàng hơn sự ra đi của người thân, gần nhất là Bà Ngoại. Tôi không xem đó là mất mát mà như giải thoát nỗi đau, bệnh tật đưa Bà về đoàn tụ với Ông và các Bác tôi. Tôi vượt qua nỗi đau cũng nhanh hơn, không phải vì vô tâm, mà vì cuộc sống luôn tiếp diễn, ai cũng phải move on. Điều này làm tôi xác định rõ hơn về mục đích sau này: muốn sinh ra, chết đi không ai biết đến, hay là để lại di sản cho đời. Tất nhiên, tôi chọn vế thứ hai (điều mà trước đây tôi không bao giờ dám chọn). Tôi cũng nóng lòng chờ xem tôi sẽ làm chuyện đó như thế nào.

Linh cảm của tôi nói với tôi rằng, tôi phải làm một con người tân tiến và sáng tạo, tôi lao vào đọc và tìm hiểu cả ngàn thứ về công nghệ và những con người tầm vóc đang thay đổi thế giới: Elon Musk, các công ty kỳ lân Trung Quốc, tư duy làm kinh doanh của những nhà đầu tư lớn. Tôi kỳ vọng sẽ học được tư tưởng đổi mới từ họ, kết quả là tôi học được thật, nhưng chỉ toàn là lý thuyết, không hề có tính thực tế. Cho đến khi mentor bảo tôi từ từ, bình tĩnh áp dụng nó vào trong cuộc sống thường ngày, trước hết là thay đổi suy nghĩ, lối sống, thói quen, quan điểm hằng ngày của tôi, dần dần tôi bắt đầu mang chúng vào trong công việc và một vài dự án cá nhân. Đến lúc đó tôi mới hiểu rằng để thay đổi thế giới, ĐÚNG LÀ phải thay đổi mình trước.

Vậy làm sao để thay đổi mình khi mình “sinh ra đã vậy”?

Tôi tin rằng mỗi con người sinh ra đều được trao cho một năng lực như nhau, đều bình đẳng là đứa trẻ không biết gì, cho dù hoàn cảnh gia đình có như thế nào. Tôi không và chưa bao giờ ghen tị với các bạn mà mọi người hay nói:”sinh ra ở vạch đích”, trái lại, tôi ngưỡng mộ các bạn ấy vì cho dù trong trạng thái vô vàn cám dỗ, dễ ra ngã hơn bất cứ ai nhưng vẫn cố gắng trở thành người tốt.

Gần đây, trong những cuộc trò chuyện với senior mentor (người mới xuất hiện trong cuộc đời mà tôi rất cảm phục), tôi vỡ ra rất nhiều thứ , làm tôi vững tin hơn vào những điều đang làm, tự tin rằng một ngày tôi có thể góp phần tạo ra những thay đổi tích cực thực sự. Senior mentor bảo tôi: “Trước đây tao nghĩ tao là người uyên bác, tao cố gắng theo đuổi con đường học thuật, nhưng rồi tao nhầm, tao làm giáo sư dạy học được 1 năm rồi tao nghỉ vì quá chán. Mãi sau này, cuộc đời vùi dập chán chê, tao mới tự thấy tao giỏi nhất là kết nối, tao có thể làm việc, có thể nói chuyện, có thể lắng nghe, có thể tiếp xúc với bất kì ai, bất kì tầng lớp nào. Đó là giá trị lớn nhất của tao, nó không thay đổi cho dù tao có già đi. Cái này có được vì nhận thức của tao đã phát triển đến một mức độ nhất định, có thể gọi là chín muồi để tự đào sâu về bản chất. Tao vui vì thấy mày còn trẻ, mà đã định hình bản thân rất rõ, tao nghĩ mày là một người sáng tạo”.

Tôi không biết rằng định nghĩa về bản thân này đúng hay sai, 5 năm, 10 năm nữa tôi còn làm trong ngành sáng tạo hay đã ngồi nhà làm bánh ngâm thơ đợi tiểu Khải (hoặc Brian) đi làm về mỗi ngày, hoặc có thể vẫn đang bay bổng roadtrip Tân Cương con đường tơ lụa với mấy đứa bạn thân. Nhưng tôi tin, tôi khi đó, sẽ cảm ơn và tự hào về những gì tôi của tuổi trẻ này đang nỗ lực mỗi ngày!