Tạm Biệt Và Xin Chào

Cũng lâu rồi tôi không cập nhật gì trên blog này, vì thời gian vừa qua tôi khá bận với một vài dự án cá nhân. Tôi có quy trì một vài hình thức lưu trữ ký ức, ví dụ nhật ký viết tay, app daily notes trên điện thoại và 7749 các kiểu văn vẻ khác; nhưng tôi vẫn thấy thiêu thiếu một chút gì đó, tôi nghĩ hoài, nghĩ mãi, hóa ra là do tôi viết để đó cho riêng mình, nó như một ngõ cụt, nếu tôi không đọc lại thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Tạm biệt và xin chào

Rồi đột nhiên một ngày tôi muốn chia sẻ nhiều hơn, như cách làm trong các cuốn sách mà tôi đã và đang đọc hằng ngày. Tôi quyết định đổi tên blog này thành Thiếu Nữ Từng Trải – phỏng theo tên một series phim Trung Quốc làm mưa làm gió cuối 2019 của chị đẹp Tống Thiến “Mối Tình Đầu Của Thiếu Nữ Từng Trải”. Tôi thấy 4 chữ này rất hợp với mình và những cô gái giống như mình, chúng tôi đã qua tuổi niên thiếu từ lâu nhưng vẫn sống trẻ, sống khỏe với một tâm hồn thiếu nữ, chỉ là nhiều trải nghiêm cuộc sống hơn thôi.

Sắp tới, chắc tôi sẽ chỉnh sửa lại blog này một chút, để bớt đi dấu ấn cá nhân quá mạnh mẽ của riêng tôi: một đứa cuồng màu hồng. Tôi vẫn sẽ giữ những chi tiết cần thiết, để người ta biết được đây là blog của một cô gái có trái tim màu hồng, nhưng sẽ thêm thắt một chút để nó trở nên thân thiên, gần gũi hơn với những ai tới thăm blog của tôi.

Thử những cái mới

Có 3 thứ mà tôi thử dùng gần đây, khiến tôi rất vui vì tính ứng dụng của chúng:

  • Kích sóng wifi
  • Chromecast
  • Nổi lẩu 1 người của hãng Bear

Tôi biết được về máy kích sóng wifi nhân dịp tới thăm nhà một người bạn, đi vào phòng tắm tôi đột nhiên thấy chiếc máy gì đó, luôn cắm vào ổ và nháy nháy không ngừng. Đó là lần đầu tiên tôi biết có sự xuất hiện của cục kích sóng wifi – thiết bị lấy wifi từ nguồn và khiến nó trở nên khỏe hơn, ở cự ly gần hơn. Tôi bèn đặt ngay lập tức trên Tiki điểm hẹn, hiện tại tôi có chiếc wifi riêng với tên của mình, sóng có phần khỏe và ổn định hơn trước khoảng 50%.

máy kích sóng wifi
Máy kích sóng wifi ở nhà tôi.

Chỗ tôi ở có một chiếc TV cũ, vì không phải smart TV nên tôi sử dụng nó như một cái màn hình máy tính, nối cổng HDMI để chiếu những gì mà tôi thích từ laptop. Đối với tôi hình thức này khá ổn, vì tôi vẫn có thói quen dùng màn hình rộng, chiếu nhiều màn hình hoặc làm nhiều việc cùng 1 lúc. Thế nhưng cũng có nhiều chỗ bất tiện, là khi laptop tắt màn hình, thì TV cũng dừng luôn, nhất là khi đang nghe nhạc hay xem phim dang dở. Rồi tôi thấy một vài người kháo nhau về chromecast trên một group về công nghệ, tôi bèn tìm hiểu và mua ngay một chiếc về dùng.

Ban đầu, tôi gặp khá nhiều rắc rối trong quá trình set up, nhưng sau cỡ 50 lần giận giữ muốn đập TV thì tôi đã có thể xem phim, nghe nhạc, phát youtube từ điện thoại lên chiếc TV của mình, với kích cỡ được tinh chỉnh đầy đủ, vừa vặn với màn hình. Thích nhất là nằm trên giường xem TV, thích tua đoạn nào, thích đổi phim gì thì cầm điện thoại lên.

xem netflix từ TV bằng chromecast
Tôi nằm trên giường, gõ điện thoại, xem netflix từ TV kết nối với Chromecast.

Tôi là một đứa cuồng lẩu, mọi vấn đề của tôi đều được giải quyết trên bàn lẩu. Cuộc sống hiện đại bây giờ cái gì cũng đều có sẵn, kể cả là lẩu cho 1 người, ship tới tận răng. Vì tôi sống môt mình nên tôi quyết định mua một nồi lẩu nhỏ để nuông chiều chính mình, tôi quyết định mua của Bear – một hãng đồ gia dụng nội địa Trung Quốc nổi tiếng vì chất lượng tốt và mẫu mã dễ thương. Từ ngày mua nổi lẩu, tôi hở ra là ăn lẩu, được nghỉ là rủ bạn bè tới nhà nhúng lẩu, buồn tôi ăn lẩu, vui tôi cũng ăn lẩu.

Bữa lẩu 2 người bằng nồi lẩu Bear khi có bạn tới chơi

Là thiếu nữ nên đi ngủ sớm

Tôi vốn không nhận ra tầm quan trọng của một giấc ngủ chất lượng cho tới gần đây, khi tôi chính thức gia nhập đôi quân mất ngủ triền miên. Tôi vốn là một đứa dễ ngủ, đặt đâu nằm đó, ngủ bao nhiêu cũng được, nhưng có lẽ đã đến lúc cơ thể tôi báo hiệu về việc phải ngủ điều độ, đúng giờ, đủ giấc, ngủ sâu và thức dậy đúng giờ thay vì nhịp sinh học tùm lum bấy lâu nay.

Để dễ ngủ hơn, tôi sử dụng 3 biện pháp:

  • Xông tinh dầu trước khi ngủ, để mùi hương chanh sả, hoa cỏ, vỏ quế xoa dịu cảm giác của tôi.
  • Bật một playlist buồn ngủ trên spotify, để hẹn giờ 30 phút.
  • Cố gắng không ngủ khi đi làm về. Vì trước đó tôi có 1 thói quen là đi làm về sẽ lăn lên giường ngủ tầm 1 tiếng rồi mới dậy làm gì thì làm, đây chính là nguyên nhân gây mất ngủ triền miên.

Tôi vẫn chưa thành công trong việc điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt, vẫn thức khuya, trằn troc và dậy vô cùng muộn, tuy nhiên, tôi nghĩ nó là một quá trình mà tôi cần phải học hỏi, thay đổi dần dần bằng cách thấu hiểu cơ thể và trí óc của mình. Chỉ có vậy tôi mới có thể điều khiển và kiểm soát mọi thứ theo cách mà tôi muốn, kể cả cách tôi hút thở hằng ngày.

Hiện tại, cũng đã hơn 1 giờ sáng, gõ những dòng này tôi day dứt lắm, nhưng thà rằng đi ngủ với một tâm thái thoải mái hơn là canh cánh trong lòng vì đã dự định viết blog trở lại từ lâu mà chưa làm đươc.

Chúc mọi người ngủ ngon!

Về Thiếu Nữ Từng Trải

Tôi bắt đầu viết blog từ những năm học Đại học, chủ yếu cho vui và giải toả bớt đống suy nghĩ tào lao của mình khi đó, còn nhỏ thì nghĩ vậy là ngầu, lớn lên đọc lại tôi mới thấy cần phải xoá hết đống blog cũ kia đi. Tới khi đi làm, tôi vẫn duy trì thói quen viết blog, nhưng không được đều đặn lắm, cóp nhặt vài thứ, chia sẻ vài điều. Cỡ khoảng 3-4 năm trở lại đây, tôi luôn muốn viết nhiều hơn, tôi nhớ mình đã đăng tới 2-3 bài gì đó về việc hứa sẽ chăm chỉ viết bài, nhưng suy cho cùng nó vẫn chỉ là một lời hứa suông. Tôi tự hứa rồi thất hứa, tự chiều chuộng rồi tự vả chính mình cũng quá nhiều lần rồi.

Tâm tư tôi rất dằn vặt, tôi loay hoay không biết nên viết cái gì, viết như thế nào cho ổn mặc dù trong đầu tôi có tới 1001 ý tưởng không tồi. Tôi tự hỏi bản thân mình rất nhiều lần vì sao tôi không làm được? Lý do chính vẫn vì tôi không đủ kiên trì và quyết tâm, nhưng 1% nào đó trong tôi luôn có cảm giác tôi chưa sẵn sàng. Tôi làm marketing nên luôn tin vào tính thời điểm, content tốt không bằng thời điểm vàng, tôi đành ráng chờ đợi.

Gần đây, tôi tìm thấy một vài đầu sách self-help của các tác giả Trung Quốc một cách ngẫu nhiên: “Đơn Giản – Vũ khí sắc bén ứng phó với thế gian phức tạp” của Cơ Hiểu An; “Tôi Muốn Bản Thân Mình Nỗ Lực Hơn” – Chu Xung”, “Nóng Giận Là Bản Năng” – Tĩnh Lặng Là Bản Lĩnh của Tống Mặc. Tôi đã từng đọc vài cuốn tương tự rồi, đọc xong hừng hực khí thế, nhưng sau 2 ngày thì quên hẳn. May mắn lần này là tôi tìm thấy chúng ĐÚNG LÚC, chúng cung cấp ĐÚNG THÔNG TIN mà tôi cần, hơn hết là tôi có thể áp dụng NGAY LẬP TỨC những bài học trong sách vào cuộc sống của tôi. Về việc chúng hay dở ra sao, có lẽ tôi sẽ viết trong một bài review chi tiết khác, còn tính ứng dụng và khả năng làm cho người đọc “sáng mắt ra” thì rất cao.

Cỡ nửa năm vừa qua, tôi làm một dự án cá nhân có liên quan tới viết lách trên nền tảng wordpress, tôi học được vài ba triết lí, kinh nghiệm nho nhỏ của việc làm blog. Hiện giờ, khi dự án kia đã đi vào hoạt động tàm tạm, tôi có thêm 1 chút thời gian rảnh mỗi buổi tối hoặc cuối tuần, một cách rất tự nhiên, tôi cảm thấy rằng đã đến lúc bắt đầu nghiêm túc rồi. Good things take time là có thật.

Tôi chọn tên blog đúng như con người tôi hiện tại: Thiếu Nữ Từng Trải. Tôi không đại diện cho ai, tôi không khuyên nhủ hay định hướng ai điều gì, tôi chỉ nêu ra những suy nghĩ, góc nhìn, trải nghiệm cá nhân mà tôi có được trong hai mươi mấy năm sống trên đời. Đó cũng là cách tôi chọn để phản chiếu bản thân mình với thế giới và vũ trụ “chằm zn” ngoài đời.

Những gì tôi chia sẻ trên blog này chỉ là quan điểm, sở thích, góc nhìn cá nhân, không liên quan tới bên thứ 2 (chứ đừng nói thứ 3) nào cả. Nên mong rằng nếu có những ý kiến trái chiều, xin hãy cùng thảo luận văn minh với tinh thần đóng góp ^^

Chuyện ở nhà

Gần 5 năm ở Sài Gòn, vài ba lần chuyển nhà, nhưng chưa bao giờ tôi trải nghiệm tất cả một mình. Sau cỡ khoảng 4 tháng tìm kiếm, 2 tháng chuẩn bị, gần 1 tháng ổn định, cuối cùng tôi cũng có thời gian trong một buổi chiều chủ nhật, ở nhà, nhâm nhi ly cà phê máy tự pha, nghe vài ba bản nhạc chiều lòng người rồi gõ mấy dòng này. Đã rất lâu rồi tôi không viết blog!

Ở NHÀ LÀ MỘT NIỀM VUI

Cách đây vài ba năm, tôi thường ra ngoài vào cuối tuần. Đối với tôi khi đó mà nói, mỗi cuối tuần là cơ hội để trải nghiệm một điều mới, ví dụ quán cà phê mới, chỗ ăn chơi mới, gặp nhiều bạn mới. Chỉ mới 2019 thôi, mỗi cuối tuần tôi đều cố gắng đi du lịch đó đây, không xa thì gần, không trong nước thì ngoài nước.

Còn đối với tôi bây giờ, ở nhà thực sự là một niềm vui. Tôi có suy nghĩ về điều này và tìm hiểu lí do vì sao thói quen/nhu cầu của mình lại thay đổi như vậy, thì ra một số nguyên nhân chính:

  • Thói quen thay đổi theo tuổi tác, đúng hơn là theo từng giai đoạn của cuộc đời. Có lẽ ở giai đoạn hiện tại, tôi không còn quá nhiều năng lượng và nhu cầu khám phá bên ngoài, thay vào đó là muốn yên tĩnh đào sâu hơn về bên trong.
  • Do sự xuất hiên của Xiao Yuan. Cả tuần đi làm, tối lại bận việc này việc nọ, không có nhiều thời gian bonding cùng anh con, nên cuối tuần nếu không vướng lịch hẹn, tôi chọn ở nhà cùng với Yuan, cho ảnh lên sân thượng ngắm chim hoặc mở cửa cho ảnh ra ngoài bắt gián, rồi tranh thủ tắm rửa, sấy khô, chải lông, luộc cho ảnh mấy chiếc ức gà ngon ngon mà trong tuần tôi quá bận để chuẩn bị. Nếu nuôi mèo là một tín ngưỡng thì tôi đã là một con chiên ngoan đạo lắm rồi.
  • Nhà mới của tôi là không gian hoàn hảo để “ở nhà”. Tôi thuê một căn phòng nhỏ, diện tích hơi giới hạn nhưng đủ cho tôi và Xiao Yuan ở thoải mái và tiện nghi. Tôi có sắp đặt một góc làm việc khá lý tưởng, tận dụng tivi làm màn hình, trang trí xung quanh (bằng hình anh Khải) để tôi luôn có cảm giác muốn ngồi vào, luôn thấy vui và nhiều cảm hứng nhất có thể.
  • Lí do cuối cùng và cũng hiển nhiên nhất, trải qua một năm đầy dịch bệnh, vài ba tháng chỉ ngồi làm việc ở nhà, nên nó cũng không hề khó để duy trì. Với diễn biến khó lường như hiện tại, thì ngồi nhà là có trách nhiệm với chính mình và xã hội.

Cũng từ ngày ở nhà nhiều, tôi mới phát hiện rằng mình là môt đứa Xử Nữ rất introvert, introvert ở đây không có nghĩa là lầm lì không thích tương tác với người khác, mà là chỉ thoải mái nhất khi ở một mình, không có qúa nhiều nhu cầu giao lưu xã hội hay bộc lộ cuộc sống riêng của mình.

Ở NHÀ CÓ TRÁCH NHIỆM & KỶ LUẬT

Nếu trước đây cuối tuần tôi thường ra ngoài cà phê, cho dù đi một mình tôi cũng vẫn phải ra cà phê để tìm cảm hứng, có cảm giác tương tác với loài người. Theo đó cũng là một khoản tiền không hề nhỏ mỗi tháng để thỏa mãn nhu cầu trở-nên-tồn-tại của bản thân. Tôi vốn nghĩ đây là một thứ chi phí hiển nhiên, cho tới khi tôi thực sự ở nhà, giảm tải các hoạt động thừa thãi, thì quả thực tôi đã saving được một khoản kha khá.

Dạo này, tôi cũng bắt đầu thích làm việc nhà hơn – thứ mà trước đây thường tôi rất lười hoặc ỷ lại vào bạn cùng phòng và cô giúp việc.

  • Giặt, phơi và gấp quần áo: mọi thứ trở nên đơn giản khi phải dùng chung máy giặt, phơi chung sân thượng cùng người khác.
  • Dọn nhà, lau/quét nhà: lần đầu tiên tôi biết dọn nhà là việc rất nhẹ nhàng nếu sở hữu máy hút bụi – phát kiến công nghệ tối tân của loài người mà bây giờ tôi mới có dịp sử dụng. Quả là thiển cận!
  • Nấu ăn thường xuyên: Ít ra ngoài, đồ ăn order nhiều khi không ngon, dẫn đến nấu ăn nhiều hơn để phục vụ chiếc bụng của mình.
  • Một vài thói quen nội trợ tốt khác =)))))

Ở nhà có kỷ luật có lẽ là thứ khó nhất của nghê thuật ở nhà và tôi chỉ đang trong quá trình tập luyện thôi, chủ yếu là về giờ giấc và tự giác. Cho dù ở nhà nhưng không được phép ỉ lại, lười biếng và ngụy biện. Tôi đang có rất nhiều việc phải làm, đó cũng là lí do mà gần đây tôi không blogging thường xuyên đươc, càng lớn đến tầm này thì tôi càng biết: =)))

Nói dông dài, thì tôi muốn khẳng định rằng gần đây ở nhà đối với tôi là một niềm vui, tôi không cần phải đi tới một nơi nào đó hợp tình hợp cảnh để hợp mood, cũng không cần thiết phải quá ráng ép bản thân mình vào một khái niệm phổ biến nào đó trong xã hội, cứ là mình, sẽ tốt nhất.

Virgo

Mỗi năm tôi có 3 giao thừa: giao thừa Tết dương, Tết âm và Tết của chính mình – trước ngày sinh nhật, hôm nay là giao thừa thứ 3. Tôi đã không còn đếm tuổi của mình được vài năm rồi, vì thấy không còn cần thiết nữa, cho dù tôi có bao nhiêu tuổi thì tâm hồn vẫn trẻ vậy thôi. Tôi may mắn vì vẫn trong hình hài của một cô gái mới ngoài 20 một chút =)))

Hôm nay tôi tự thưởng cho mình một ngày ngủ dậy muộn, xem hết vài bộ ngôn tình dở ẹc, thứ phim mà tôi vừa xem vừa tua nhưng vẫn muốn xem kết cục nó như thế nào, ăn uống đầy đủ, không có chút tinh bột nào, rồi tranh thủ gội đầu, xem hết Scent of a woman – bộ phim tôi để dành chỉ cho dịp sinh nhật và Al Pacino không bao giờ khiến tôi thất vọng. Tôi vừa thử pepsi không calo vỏ chai màu đen, thấy khá ổn. Tôi lâu nay vẫn thuộc team coca, kể cả đồ diet cũng chỉ uống cocalight và zero, pepsilight hơi hắc và nhạt đối với khẩu vị của tôi, tới phiên bản mới này thì đã khắc phục được.

Cách đây không lâu, có một người chị thân từ nhỏ hỏi: “có tính lấy chồng không hay kiếm lấy đứa con nuôi thôi em”. Tôi đã quen với khá nhiều câu hỏi kiểu vậy, chuẩn bị sẵn tâm lý và câu trả lời cho những tình huống na ná vậy, nhưng vẫn thật bất ngờ vì người hỏi chỉ bằng tuổi tôi (1 chồng, 1 con). Sau này, chắc không có sau này chúng tôi nói chuyện với nhau nữa. Đơn giản là không chung một thế giới, thế thôi. 1 năm qua tôi đã thay đổi nhiều:

  • Từ có bạn trai qua độc thân và yêu Vương Tuấn Khải
  • Từ không có con thành mẹ của chú bé Tiểu Nguyên
  • Từ tóc dài thành tóc ngắn, tóc đen thành tóc nâu
  • Từ làm media qua social media
  • Từ một fangirl hời hợt thành fangirl chuyên nghiệp
  • Từ một đứa xấu tính thành bớt xấu tính hơn chút
  • và một tỉ thứ mà tôi không thể kể hết được

Tôi là một Xử Nữ điển hình. Cho dù tôi không tin vào cung hoàng đạo cho lắm, tham khảo để cho vui nhưng tôi luôn cảm thấy cung này rất hợp với tôi, ngay từ lần đầu tiên nghe tên. Thời gian qua, một số vấn đề khiến tôi quên đi cảm giác awesome này, may mắn nhờ bestie và một tỉ memes mà cuối cùng tôi đã tìm lại nó. Điều này rất quan trọng đối với tôi, vì cho dù tôi còn nhiều khiếm khuyết, tôi trong mắt người khác như thế nào, không hề quan trọng, quan trọng là tôi luôn thấy mình tuyệt vời – tuyệt vời hơn mỗi ngày, vậy là được rồi.


Lớn lên, tôi học được cách xây dựng hệ giá trị và quỹ đạo của riêng mình. Càng lớn lại càng không vội vã, không sân si, không chạy đua theo người khác, trừ chạy đua với công việc và với chính mình. Trước đây, tôi bị ảo tưởng rằng hướng ngoại, quan hệ rộng, năng nổ các kiểu mới là thành công, còn giờ thì tôi có phần hướng nội hơn, bớt giao thiệp với người không liên quan, tập trung làm tốt thứ mà mình giỏi, để kết quả lên tiếng chứ không cần thiết phải đao to búa lớn làm gì.

Lớn lên, tôi cũng bớt giải thích hơn, với những người không cần thiết. Tôi trong mắt người khác như thế nào không còn quan trọng nữa rồi.

Lớn lên, tôi bớt tìm kiếm mấy thứ hào nhoáng bên ngoài, vì nội tâm bên trong mới là điều đáng đào sâu và tìm hiểu.

Lớn lên, mới biết đại dịch là thứ gì đó có thật, lịch sử vẫn gọi tên người có ảnh hưởng.

Mừng tuổi mới, mừng một năm nhiều trải nghiệm & vấp ngã vừa đi qua, mừng bản thân vững tin thêm nhiều chút ❤

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – in love with my future

Em gái tôi Billie Eilish mới ra bài hát mới tên My Future – bài hát mà nghe xong tôi nghĩ rằng mình cần phải viết gì đó về tương lai, ghi lại hành trình đi tìm bản thân, xem mình đang ở đâu. Tôi nghĩ tác giả là Finneas viết lời dựa trên em gái Billie – người nhận thức được những suy nghĩ này từ rất sớm, tức những cô gái yêu bản thân, độc lập, có tài năng, đam mê, hoài bão và luôn cố gắng vì nó. Tôi rất thích đoạn lyrics này vì trúng tim đen tôi quá:

‘Cause I, I’m in love
With my future
Can’t wait to meet her
And I (I), I’m in love
But not with anybody else
Just wanna get to know myself

Con gái độ tuổi chúng tôi, đã hơn 25, chưa tới 30, thường có hai nhóm chính: có chồng con hoặc chưa có gì. Tôi thuộc nhóm thứ hai. Trong các nhóm chính đó còn chia ra làm nhiều nhóm nhỏ mà tôi khá lười phân tích ra ở đây, chỉ biết tôi thuộc một bộ phận không nhỏ các thiếu nữ từng trải, luôn nghĩ mình còn rất trẻ, chưa có và không có ý định settle down ở thời điểm hiện tại, chưa hẳn là vì ế chỏng chơ hay gì, mà vì còn quá nhiều điều cần phải làm, thế giới ngoài kia còn nhiều thứ phải khám phá, chưa sẵn sàng cho một cuộc sống ràng buộc. Nếu ai hỏi tôi là khi nào cưới, tôi chỉ biết cười trừ là không biết, vì tôi không biết thật, không biết làm sao giải thích cho họ hiểu khi hiện tại tôi độc thân, bận rộn, thời gian rảnh chỉ đủ dể dành cho Yuan, bạn bè và skincare.

Con gái ở độ tuổi chúng tôi, tới thời điểm này mà nói, tôi đột nhiên nhận ra, mình đã độc lập đến mức tự chủ mọi thứ trong cuộc đời, đây là cảm giác khá thú vị mà tôi vô cùng enjoy. Tới giờ tôi đã tự làm được nhiều thứ, hoặc làm tốt hơn trước đây:

  • Tự nuôi bản thân, nuôi Nguyên (tất nhiên).
  • Tự pha cà phê, biết nhiều hơn về cà phê, mặc dù pha còn dở dở. Trước chỉ biết uống =)))
  • Tự biết mình muốn gì, cần phải làm gì, có kế hoạch cuộc đời rõ ràng. Trước làm to-do-list hằng ngày còn lười nữa =)))
  • Tự điều chỉnh chế độ ăn. Đây là điều mà gần đây tôi mới làm được, tức là biến chế độ ăn lành mạnh, tinh bột tốt, rau củ và vận động nhẹ hằng ngày thành một thói que được hơn 1 tháng rồi. Trước đây, tôi từng đi gym rất siêng, tập cực hard core nhưng giảm xong lại đâu vào đấy vì không khâu được mồm. Tôi cũng từng lowcarb và thử rất nhiều chế độ khác nhau, nhưng chúng không thường xuyên thường trực được, cũng không thành thói quen và thành chế độ ăn hằng ngày của tôi, vì tôi luôn tự nuông chiều mình bằng bánh mì và tám trăm thứ tinh bột không tốt khác. Còn giờ tôi không còn phải lo lắng cân nặng tăng bất thình lình chỉ sau một bữa nhậu nữa, vẫn dần dần giảm tới mức tôi mong muốn để mặc đồ cho đẹp hơn thôi.
  • Tự chăm sóc da tốt hơn. Tôi vẫn skincare cẩn thận lâu nay nhưng có 1 điểm khó khắc phục là độ đàn hồi của da, cho dù tôi đắp bao nhiêu tiền lên trển =))) Da là thứ cần phải thấu hiểu, vì nó là mối quan hệ tác động bên trong và bên ngoài. Tâm tư, nội tiết tốt lẫn cách làm sạch, dưỡng da, điều kiện môi trường các thứ. Từ ngày được khai sáng retinol thì mọi vấn đề đã được giải quyết, tôi tin rằng tôi sẽ trẻ mãi không gìa =)))
  • Tự chọn cách sống và quan niệm sống. Bớt sân si, cái gì quyết định không quan tâm thì sẽ bỏ nó ra khỏi đầu luôn. Bớt phán xét, vì chỉ sống một lần, nên để dành thời gian nghĩ những thức khác có ích hơn. Bớt bao đồng, không phải chuyện của mình thì cũng không cần quan tâm.
  • Cuối cùng là tự mê trai, cái này chỉ có đầu thai mới hết =)))

Còn một danh sách nhiều điều mà tôi chưa làm được, chỉ đang cố gắng, mong rằng sẽ có kết quả tốt. Challenge số 1 mà tôi đề ra cho bản thân trong thời gian tới là tự điều chỉnh cảm xúc, cho dù đối mặt với điều gì cũng thật bình tĩnh và thấu đáo, không để ai/cái gì/sự vật/sự việc gì ảnh hưởng tới cách tôi đối xử với thế giới tươi đẹp này.

Cho dù còn nhiều tính xấu, nhưng nhìn bản thân tốt hơn mỗi ngày – theo cách đánh giá của chính mình, là cảm giác rất tuyệt vời. Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy thật yêu bạn gái Bella của tương lai hí hí: vợ Vương Tuấn Khải, mẹ tiểu Nguyên, marketer đứng đằng sau nhiều campaigns xịn và chủ một business gì đó thật cool =)))

Workaholic

Hôm nay lại là một đêm muộn, tôi uống trà dễ ngủ (thật sự là đã đến tuổi uống trà để ngủ ngon hơn), lại nghe Tỉnh Giấc của anh Khải và viết những dòng này. Sài Gòn mắc bão, trời mưa tầm tã, ngập hết đường xá, may mắn tôi bắt được chiếc Grabcar muộn màng để về nhà, còn không chắc ngủ luôn ở công ty.

Tôi yêu Sài Gòn, dù không phải người Sài Gòn, chỉ không thích cô gái ấy vào mùa mưa ấm ương như này. Tôi may mắn ở gần công ty, đã không còn đi xe máy từ lâu, nên di chuyển gì cũng tiện, chứ trời như nước đổ vậy mà phải lao ra đường, ngập trong nước, xe chết máy, dắt bộ các kiểu, chắc tôi tuyệt vọng lắm (vì tôi đã trải qua những ngày như vậy khi còn ở Hà Nội).

Workaholic là một cụm từ mà tôi không nghĩ mình sẽ dùng để miêu tả bản thân, cho tới hôm nay, có người nói với tôi rằng tôi là một workaholic. Tôi luôn cố gắng học và làm nhiều nhất trong công việc, nhưng 1 phần trong tôi vẫn cho rằng mình cần những khoảng nghỉ, luôn tự nuông chiều bản thân, bắt tự phải balance bằng 7749 hình thức xả hơi. Hai tuần trước, chả là công việc của tôi có giảm bớt đi một chút so với project trước (rất điên cuồng), tôi yêu cầu và tự mình cắt giảm công việc, không ôm đồm quá nhiều nữa, kết quả là hai ngày sau tôi CHÁN. Chán cho tới mấy ngày gần đây, khi bắt tay vào một số projects mới – thì tôi thấy CHẮC TÔI KHÔNG THỂ RẢNH NHIỀU HƠN 2 NGÀY. Trước đây, tôi không hề nhận ra điều này, vì công việc chưa bao giờ đạt tới cường độ làm việc đó. Thay đổi này khiến tôi quen thuộc với việc bận, bị bận, bị ép, bị réo, hơn là thảnh thơi ngồi suy nghĩ. Mentor của tôi vẫn bảo: “bận rộn, quá tải, là lúc năng suất làm việc cao nhất, sử dụng khả năng xử lý của não bộ nhiều nhất”. Tôi tin là như vậy.

Sau sự việc này tôi rút ra mấy điều, cũng cơ bản thôi nhưng ghi ra đây để nhắc nhở chính mình:

  • Tôi có thể tự consider bản thân là một workaholic, không nhất thiết phải là công việc trong công ty, mà là việc cá nhân cũng vậy.
  • Tôi cần được bận rộn, cần giữ bản thân mình bận rộn. Vì chỉ có như vậy tôi mới có cảm giác “alive”.
  • Việc đón nhận thêm thử thách mới, thực sự rất rất thú vị. Nhiều lúc, tôi rất sợ sệt, sợ rằng mình không làm được, nhưng thực sự, ngoài khả năng ra thì còn cần cả sự kiên trì, chỉ cần không bỏ cuộc.
  • Trải nghiệm nào cũng là bài học, cho dù tốt hay xấu, cho dù thành công hay thất bại, thì cũng là một cơ hội để tự rút ra ý nghĩa cho riêng bản thân mình.

Cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, như một quy luật, nếu dừng lại, tôi e sợ mình sẽ bị thụt lùi. Thế nên, tôi rất sợ hai từ “ổn định”, cho dù lựa chọn con đường nào, thì phía trước luôn nhiều những vấn đề mà chúng ta không thể ngờ tới, tôi sợ tư duy ổn định khiến tôi không đủ bản lĩnh để vượt qua chúng suốt cả cuộc đời. Không có thứ gọi là “an phận” ở một thế giới đang xáo trộn và đầy biến động này cả, chỉ có tự học cách sống chung với nó, tự đi tìm bình yên theo định nghĩa của chính mình mà thôi. Cho dù bạn lấy chồng hay không lấy chồng, bạn đi làm hay ở nhà làm nội trợ, bạn đang theo đuổi ước mơ hay giúp người khác thực hiện ước mơ, bạn ở Sài Gòn hay Thanh Hoá, ở Hà Nội hay Bắc Kinh, ở Huế hay Paris, thì những điều bất ngờ luôn chờ đợi ở phía trước.

(bài này được viết trước khi đăng 2 ngày)

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – Make sure you have your own life

  1. THÍCH VÀ MUỐN

Chiều nay tôi đọc bài báo phỏng vấn Vương Nguyên trên billboard mà không khỏi tự hào, em nói về âm nhạc, em chia sẻ rằng trước đây chỉ hát những gì mình thích, còn giờ em muốn là người làm âm nhạc có trách nhiệm, ý em ám chỉ ở đây là trách nhiệm với nhạc của mình và người nghe chúng. Một chàng trai 19 tuổi đã có suy nghĩ vậy, tôi luôn tin em sẽ tiến rất xa.

Lớn lên, tôi luôn cố gắng để phân biệt giữa những gì mình thích và những gì mình muốn, vì thích nhiều khi chỉ là nhất thời hoặc những thứ rất cá nhân, kiểu như thói quen, sở thích, thích ăn cay, ăn mặn, thích uống coca, thích ngủ, thích lười, vậy đó; còn muốn sẽ bao hàm cả ước nguyện, tham vọng, hoài bão ở bên trong nữa, có tính toán và phần nào suy nghĩ dài hơi, ví như tôi muốn còn 45kg (để anh Khải bế cho dễ), tôi muốn giỏi tiếng Trung để không cần dùng auto trans nữa, tôi muốn làm một marketer giỏi hay đơn giản là tôi muốn nấu đồ ăn cho sáng mai.

Tôi gặp nhiều khó khăn để đưa ra lựa chọn trước hai tình huống này, là cuộc đấu tranh nội tâm không hồi kết, mỗi ngày. Ví dụ tôi thích thức đêm xem netflix, nhưng tôi muốn đi làm sớm vào sáng mai, tôi thường không quyết định nổi, cứ nuông chiều bản thân để nhịp sinh học bị đảo loạn tùm lum. Tôi thích nhà cửa gọn gàng, nhưng tôi quá lười để gấp quần áo, thành thử mỗi lần lấy quần áo từ ngoài vào tôi lại chất thành đống, đợi cô giúp việc qua dọn nhà rồi gấp hộ. Riết rồi, tôi thấy bản thân mình thật tệ, luôn chiều chuộng mình quá đáng, để những việc lẽ ra cần phải nghiêm khắc lại vì một chữ LƯỜI.

Quay lại câu chuyện của Vương Nguyên, tôi rất trân quý em và suy nghĩ này của em, vì đi từ phân biệt được em THÍCH và em MUỐN, em suy nghĩ, rồi em hành động được là một quá trình rất dài, có nhiều người cả đời vẫn không tách bạch rõ được, Nguyên quả là một thanh niên thật xịn. Tôi luôn thích Nguyên như một cậu em, không thể nào làm fan bạn gái được, vì những điều nhỏ bé, thanh khiết mà nhiều nỗi niềm như vậy. Cảm giác muốn đóng vai người chị để yêu thương lấy chàng trai, giúp đỡ cậu nhiều hơn, cậu đã tự đi đúng hướng rồi, cần người lắp thêm mô tơ vào mông cậu để cậu bay lên trời cao thôi.

2. SỐNG TRỌN VẸN

Tôi hay thấy các bậc cha mẹ sinh con gái ra và hay viết lên facebook mong con mình một đời bình an. Bố mẹ tôi cũng vậy, Bố luôn càm ràm tôi “sau này lấy chồng muộn rồi khổ đó con ơi”, tôi không trách họ vì nó xuất phát từ tình thương và muốn tốt cho mình, nhưng dựa vào những gì tôi trải qua trong những năm tháng tuổi trẻ, nếu sau này tôi có con gái, tôi sẽ mong con tôi có một cuộc đời thật ý nghĩa, tự do làm những gì mình muốn, trải nghiệm đầy đủ cả yêu, ghét, hờn, ghen và hàng ti tỉ thứ cảm xúc hỗn loạn khác của cuộc đời, để cuối cùng có thể tìm ra mình là ai, lí do mình đến trái đất là gì, sống trọn vẹn một không hoài phí giây phút nào cả.

Tôi đã từng khá lười nhác, đã từng muốn an phận, muốn cưới một anh chàng đẹp trai giỏi giang nào đó, anh sẽ kiếm tiền chính còn tôi đi làm cho vui, chúng tôi sẽ mua một cái nhà ở Hà Nội, mỗi dịp lễ Tết sẽ chia nhau về hai nhà nội ngoại, rồi sinh tầm 3-4 đứa trẻ gì đó cho vui cửa vui nhà. Nếu thuận theo kế hoạch đó, có lẽ bây giờ tôi đã là mẹ của gần 2 đứa trẻ, thời gian chải đầu chắc không có chứ chưa nói ngồi đây gõ mấy dòng này, mơ tưởng một ngày gả cho anh Khải.

Trưa nay, khi xem xong tập cuối Find Yourself (tên tiếng Anh của phim chị Tống Thiến), một cái kết có hậu cho những đứa thích trai trẻ như tôi, tôi bèn nhắn vào group “single ladies” tức group của những thiếu nữ từng trải giống tôi: “Vui quá, biết đâu chồng tương lai còn đang học cấp 2”. Chị Phồn Tinh còn hơn người yêu tới tận 1 giáp thì 7 năm của tôi và anh Khải có há gì, hihi. Tôi nói vậy thực chất cho vui, nhưng nó cũng thể hiện rằng tôi hoàn toàn thoải mái với cuộc sống và suy nghĩ về hôn nhân/tình cảm ở thời điểm hiện tại. Không tạo áp lực cho bản thân, không ép mình phải vì cái này, cái kia mà vơ đại lấy một ai đó, cũng không sốt sắng lùng sục cho ra để có đôi có cặp, mọi thứ thuận theo tự nhiên và duyên số, cũng như môn học xác suất cả thôi. Chồng tương lai của tôi lớn hơn, bằng tuổi, nhỏ hơn, cũng không còn là vấn đề nữa rồi, vì tôi sẽ mãi trẻ và đẹp cho cả hai.

Tôi không ước một cuộc sống thảnh thơi, vì theo tôi nó chỉ nên dành cho người già – sau một đời lăn lộn xông pha. Tôi đọc đâu đó trên mạng, người ta bảo người trẻ phải có dáng hình của người trẻ. Tôi đồng ý với điều này. Khi đang còn trẻ không nên quá an phận, không nên quá yên bình, để những ngày về sau phải nuối tiếc nhiều. Tôi đã chứng kiến nhiều lựa chọn như vậy, sau đó phải hối hận từ rất sớm. Cho dù tôi có nghe trăm ngàn câu trả lời (có vẻ là) xác đáng, nhưng suy cho đến cùng chúng cũng không thỏa hết nỗi lòng. Tôi không biết sau này bản thân có chấp nhận nghỉ hưu hay sẽ tiếp tục làm cho tới khi mắt mờ chân run, nhưng tôi tin sau này sẽ là một người già cấp tiến và có ích, có quyền lựa chọn những năm tháng cuối đời sống/chết thế nào.

Gần đây, bạn tôi Luna bắt đầu viết Di Chúc, ban đầu tôi nghe thì thấy hơi hoảng, nhưng nghĩ lại thì tôi nghĩ cũng đến lúc mình tập viết được rồi. Viết Di chúc không phải là bi quan, không phải bạo bệnh sắp lìa đời, mà là đến lúc biết đối mặt với sự thật có một ngày mình sẽ ra đi, tự vấn lại thứ mình để lại trên trái đất sẽ là gì? Everything or nothing? Nó làm chúng tôi nhìn nhận rõ hơn mình đang ở đâu trong mấy mươi năm cuộc đời, có gì, làm được gì, muốn để lại di sản hay ra đi thanh thản cũng y chang số dư trong tài khoản, tệ nhất là di chúc chả có gì ngoài nợ thẻ tín dụng lol.

Cũng nhờ việc viết di chúc này, tôi và Luna mới nhận thấy trời ơi thành quả tới bây giờ không có gì cả, thậm chí còn là một con số âm, nên chi bằng phải cố gắng hơn nữa thôi, đừng bỏ phí bất cứ một phút giây nào, không mai mốt con cháu nó sỉ vả vào mặt vì mới sinh ra đã phải gánh nợ ngân hàng lol.

3. BAO DUNG

Là từ tôi biết từ lâu nhưng gần đây mới thực sự hiểu ý nghĩa, vì tôi đã học cách bao dung với người thân của mình. Thực ra bao dung theo tôi không phải dạng ban phát, ban ơn, tôi bao dung với bạn, thì chứng tỏ tôi hơn bạn, bạn cần che chở của tôi hay cái gì đó đại loại thế; mà bao dung là một sự kết nối hai chiều, bạn bao dung cho người ta, thì người ta cũng bao dung lại với bạn, như vậy mới trọn vẹn. Tôi giờ không để ý đến mấy câu hỏi thú vị ngày tết, một vài sự không có duyên của người nhà, cũng bỏ ngoài tai những ai nói không tốt về tôi, vì tôi tự biết mình không hoàn hảo, tôi không thể thay đổi được cách họ nhìn/nghĩ, nên chi bằng đối lại bằng sự tử tế, để rồi họ cũng dùng sự tử tế (đôi lúc có thêm chút giả tạo) để đáp với tôi.

Khi nhìn nhận mọi thứ với một con mắt bao dung, tôi thấy mình bớt học hằn, bớt khó khăn, bớt trách móc hơn trước, không cái gì và này nọ suốt nữa, thêm phần lương thiện và dễ thương. Chúng ta không thể biết mình sẽ gặp lại người thân thêm bao nhiêu lần trong đời, nên điều tốt nhất có thể làm là tử tế mà thôi, tránh hối tiếc về sau.

4. KIẾM TIỀN ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG TỐT HƠN

Tôi là đứa thích giàu, thích có điều kiện, cũng hơi thích khoa trương, khoe của. Nhưng tôi không làm mọi thứ chỉ vì tiền. Với tôi, tiền là công cụ để có cuộc sống tốt hơn, tôi sẽ nỗ lực kiếm tiền vì nó đại diện cho mồ hôi, nước mắt, chất xám, tâm huyết, sự công nhận của thế giới đối với tôi. Có tiền cũng là có tự do (thề). Từ ngày có tiền, tôi mới biết mua quà cho người thân có thể bị nghiện, mỗi lần về nhà, mua gì đó cho bố mẹ, cũng muốn chọn mua thứ tốt (trong khi anh chị cũng chẳng cần đến thế); mỗi lần cho em tiền mua đồ, cũng đều thấy rất tự hào (lol) vì cảm giác oai ghê; mỗi lần đi qua tiệm Pets lại muốn mua đồ chơi cho mấy đứa ở nhà, rồi tưởng tượng chúng sẽ cute vui vẻ biết bao nhiêu. Thứ cuối cùng đọng lại, là số dư tài khoản bị hao hụt (lol) và cảm giác thật “nở mũi”, vì đã LỚN RỒI, có thể chăm sóc, quan tâm ngược lại mà không hề TIẾC.

Tôi chứng kiến nhiều gia đình vì không có tiền mà lên voi xuống chó chỉ trong một tích tắc, vì tiền mà con người trở mặt với nhau nhanh không khác gì lật bánh tráng nướng ngoài phố đi bộ. Tôi không muốn vì tiền mà không đến được với ai (như trong phim ngôn tình), không muốn vì tiền mà phải lấy ai đó (như trong truyện Kiều), cũng không muốn vì tiền mà cuộc sống gia đình, người thân của tôi bị ảnh hưởng. Tôi muốn, mỗi khi có chuyện gì đó xảy ra, kể cả là điều tồi tệ nhất, tôi vẫn có thể đứng vững và bình tĩnh nói: Yên tâm, có con đây rồi.

Self-partnership

Trong bài viết trước, tôi có viết về trạng thái nhẹ lòng của bản thân trong khoảng thời gian bận rộn này, gần như là lần đầu tiên, sau hai mấy năm tồn tại trên đời. Cách đây không lâu, tôi có xem một clip của Vanity Fair, tạp chí phỏng vấn em gái tôi Billie Eilish 3 năm liên tiếp, hỏi cùng một danh sách câu hỏi để xem đổi thay của em như thế nào. Kết quả là mỗi năm, em tôi lại trả lời câu hỏi theo một hướng khác nhau, năm đầu hơi ngây thơ, năm hai bắt đầu khá nổi loạn, năm 3 vẫn nổi loạn nhưng theo hướng tích cực và sâu sắc.

Tôi nhớ câu em nói khi nhắc tới việc có bạn trai: “Em suýt nữa có bạn trai. Nhưng không sao cả, em vui với những gì mình có, với công việc và số tiền em kiếm được, với những người yêu quý em.” – đại loại vậy. Trên mạng có mấy trang báo viết về việc Emma Waston nói về khái niệm self-partnership dấy lên một số tranh cãi, ai là người sáng tạo ra nó. Tôi không tham gia vào các cuộc thảo luận nhưng theo tôi nó là loài người.

Self-partnership dịch nôm na ra là làm bạn với chính mình, là người đồng hành của bản thân, cùng nhau vượt qua dăm ba cuộc tình, kinh hết hỉ, nộ, ái, ố trong cuộc đời (dạo này viết có vẻ bị lậm tiếng Trung nghe kiếm hiệp ghê quá). Tôi hoàn toàn hiểu và ủng hộ điều này, cũng là điều tôi nghĩ rằng một con người khi giác ngộ ra sẽ thấy cuộc đời phụ thuộc chính bản thân chứ không phải số phận hay thầy bói.

Mãi tới gần đây, khi đã bước qua sinh nhật 13 tuổi lần thứ nhiều hơn 13, tôi mới nhận ra ý nghĩa thực sự của bầu bạn với bản thân. Tôi vốn không sợ một mình, tôi đã đi du lịch và làm đủ thứ một mình từ năm 18 tuổi cho tới giờ. Chỉ là tôi chưa tìm được ý nghĩa tận sâu của nó cho đến khi mọi nỗ lưc của tôi trong công việc cá nhân được đáp trả xứng đáng. Nếu không có nó, chắc tôi vẫn đang còn lăn lộn trong mớ bòng bong để chứng minh cái tôi với cả thế giới này. Nó giúp tôi hiểu ra rằng chỉ có giá trị bản thân, bản chất con người mới tồn tại mãi. Ai rồi cũng đến và đi trong cuộc đời, không vì lí do này kia thì sẽ vì sinh lão bệnh tử. Chúng ta cần dũng cảm đối mặt với sự thật này một cách thảnh thơi và thành thật hơn với chính mình.

Tôi đã không còn buồn vì các mối quan hệ tình cảm, nói ra không phải tôi vô cảm hay hết tin vào tình yêu. Hơn ai hết, tôi vẫn mưu cầu hạnh phúc, vẫn có người trong mơ và giữ bản thân mình nữ tính, lãng mạn. Chỉ là tôi không còn vội vã tìm kiếm ai đó, không quá cần một mối quan hệ nam nữ để khiến mình có cảm giác tồn tại, không thấy tủi thân khi nhìn thấy các cặp đôi, vì tôi là tôi là tôi trọn vẹn, không bị khiếm khuyết hay thiếu sót một mảnh tâm hồn dễ thương nào. Nếu ai đó có đến trong cuộc đời tôi tiếp sau đây và ở lại thật lâu, tôi nghĩ chắc chắn phải là một người đàn ông rất ưu tú (như Brian hay tiểu Khải hay Jackson vậy), vì tôi đã nỗ lực rất nhiều để tìm thấy cô gái này – phiên bản tuyệt vời nhất của tôi, và vì chúng tôi xứng đáng.

Tôi chấp nhận dễ dàng hơn sự ra đi của người thân, gần nhất là Bà Ngoại. Tôi không xem đó là mất mát mà như giải thoát nỗi đau, bệnh tật đưa Bà về đoàn tụ với Ông và các Bác tôi. Tôi vượt qua nỗi đau cũng nhanh hơn, không phải vì vô tâm, mà vì cuộc sống luôn tiếp diễn, ai cũng phải move on. Điều này làm tôi xác định rõ hơn về mục đích sau này: muốn sinh ra, chết đi không ai biết đến, hay là để lại di sản cho đời. Tất nhiên, tôi chọn vế thứ hai (điều mà trước đây tôi không bao giờ dám chọn). Tôi cũng nóng lòng chờ xem tôi sẽ làm chuyện đó như thế nào.

Linh cảm của tôi nói với tôi rằng, tôi phải làm một con người tân tiến và sáng tạo, tôi lao vào đọc và tìm hiểu cả ngàn thứ về công nghệ và những con người tầm vóc đang thay đổi thế giới: Elon Musk, các công ty kỳ lân Trung Quốc, tư duy làm kinh doanh của những nhà đầu tư lớn. Tôi kỳ vọng sẽ học được tư tưởng đổi mới từ họ, kết quả là tôi học được thật, nhưng chỉ toàn là lý thuyết, không hề có tính thực tế. Cho đến khi mentor bảo tôi từ từ, bình tĩnh áp dụng nó vào trong cuộc sống thường ngày, trước hết là thay đổi suy nghĩ, lối sống, thói quen, quan điểm hằng ngày của tôi, dần dần tôi bắt đầu mang chúng vào trong công việc và một vài dự án cá nhân. Đến lúc đó tôi mới hiểu rằng để thay đổi thế giới, ĐÚNG LÀ phải thay đổi mình trước.

Vậy làm sao để thay đổi mình khi mình “sinh ra đã vậy”?

Tôi tin rằng mỗi con người sinh ra đều được trao cho một năng lực như nhau, đều bình đẳng là đứa trẻ không biết gì, cho dù hoàn cảnh gia đình có như thế nào. Tôi không và chưa bao giờ ghen tị với các bạn mà mọi người hay nói:”sinh ra ở vạch đích”, trái lại, tôi ngưỡng mộ các bạn ấy vì cho dù trong trạng thái vô vàn cám dỗ, dễ ra ngã hơn bất cứ ai nhưng vẫn cố gắng trở thành người tốt.

Gần đây, trong những cuộc trò chuyện với senior mentor (người mới xuất hiện trong cuộc đời mà tôi rất cảm phục), tôi vỡ ra rất nhiều thứ , làm tôi vững tin hơn vào những điều đang làm, tự tin rằng một ngày tôi có thể góp phần tạo ra những thay đổi tích cực thực sự. Senior mentor bảo tôi: “Trước đây tao nghĩ tao là người uyên bác, tao cố gắng theo đuổi con đường học thuật, nhưng rồi tao nhầm, tao làm giáo sư dạy học được 1 năm rồi tao nghỉ vì quá chán. Mãi sau này, cuộc đời vùi dập chán chê, tao mới tự thấy tao giỏi nhất là kết nối, tao có thể làm việc, có thể nói chuyện, có thể lắng nghe, có thể tiếp xúc với bất kì ai, bất kì tầng lớp nào. Đó là giá trị lớn nhất của tao, nó không thay đổi cho dù tao có già đi. Cái này có được vì nhận thức của tao đã phát triển đến một mức độ nhất định, có thể gọi là chín muồi để tự đào sâu về bản chất. Tao vui vì thấy mày còn trẻ, mà đã định hình bản thân rất rõ, tao nghĩ mày là một người sáng tạo”.

Tôi không biết rằng định nghĩa về bản thân này đúng hay sai, 5 năm, 10 năm nữa tôi còn làm trong ngành sáng tạo hay đã ngồi nhà làm bánh ngâm thơ đợi tiểu Khải (hoặc Brian) đi làm về mỗi ngày, hoặc có thể vẫn đang bay bổng roadtrip Tân Cương con đường tơ lụa với mấy đứa bạn thân. Nhưng tôi tin, tôi khi đó, sẽ cảm ơn và tự hào về những gì tôi của tuổi trẻ này đang nỗ lực mỗi ngày!