Tittle đáng giá bao nhiêu và câu chuyện 3 lần nhận mức lương và chức vụ thấp hơn để phát triển và thăng tiến

Ngày trước, khi còn làm ở tạp chí kinh doanh quốc tế nọ, dịch bài là công việc thường ngày của mình, nó khiến mình thích thú và muốn trở thành translator. Mình đã từng dành thời gian đọc, chọn lọc rất nhiều bài báo hay của các đầu báo quốc tế và dịch lại, nó cũng là cách mình tự học và nhắc nhở bản thân thông qua những gì chắt lọc được. Rồi cuộc đời đưa đẩy, mình quá bận rộn để viết lách và quên luôn dịch như thế nào. Nhân tiện hôm nay được chia sẻ một bài báo hay, đúng thứ mình đang suy nghĩ nên up lên blog luôn, cũng muốn re-start lại thói quen dịch của mình, cho dù thế nào đi chăng nữa.

Mình không phải người dịch chuyên nghiệp, chủ yếu theo ý hiểu nên khá thoáng không sát với từ gốc. Link bài viết bằng tiếng Anh tại ĐÂY.

—————————————————-

Trong thế giới đầy rẫy cạnh tranh này, nhiều người coi chức danh là thước đo thành công trong thời đại chúng ta, họ luôn đề cao nó khi tìm việc/bàn về công việc.  

Thế hệ millennials thậm chí còn giảm lương tới phân nửa để có tittle ấn tượng, nhiều khi thấp hơn cả 10.000 đô la trong cả quá trình deal lương. Nhưng một tittle cao không đồng nghĩa với bạn phát triển, thăng tiến nhanh hơn. Nói thẳng ra: vai trò của bạn hoàn toàn quan trọng, nhưng nó không phải là động lực ưu tiên. Để đạt được tiến bộ thực sự trong sự nghiệp, hãy tập trung vào phát triển kỹ năng. 

Ở ba thời điểm trong sự nghiệp, tôi đã chấp nhận hạ tittle, nhận một chức danh và mức lương thấp hơn khả năng của mình. Bỏ qua tác động của bối cảnh, điều này nghe như một quyết định sai lầm. Nhưng mỗi bước đi xuống nấc thang của công ty đều có chủ đích và giúp tôi đạt được thành công lâu dài hơn, cả về thành tích và lương thưởng. Mỗi vai trò mới đã dạy cho tôi những kỹ năng cần thiết cho sự phát triển của mình và giúp tôi tiến gần hơn đến mục tiêu cuối cùng là trở thành product leader.

Motivational Quotes : 25+ Best Quotes On Leadership | Motivational quotes,  Best quotes, Wisdom quotes

BẠN CẦN CHỨNG MINH GIÁ TRỊ CỦA MÌNH BẰNG CÁCH QUÊN ĐI CÁI TÔI.

Vì vậy, nhiều người thích tập trung thể hiện ở vai trò rất cao. Nhưng nếu bạn thiếu đi khả năng cơ bản cần thiết để thực hiện tốt công việc, thì nó chẳng có nghĩa lí gì cả. Bỏ qua những hào nhoáng về tittle, thử thách bản thân để học được nhiều kĩ năng mới sẽ giúp bạn phát triển lâu dài, chứ không chỉ để được thăng chức. Tôi đã chứng kiến vô số người được thăng chức sớm trong sự nghiệp của họ, chỉ để làm màu vì họ không có các kĩ năng cần thiết để tiếp tục tiến xa hơn. Nếu bạn có một nền tảng kiến thức, kĩ năng vững chắc, bạn có thể tạo ra cơ hội mới cho bản thân bất cứ lúc nào trên hành trình phát triển sự nghiệp. 

Khi bạn càng lên cao, áp lực bạn phải đối mặt từ các cấp quản lý, đối tác, khách hàng ngày càng tăng lên. Executive team luôn bị săm soi từng li từng tí và được theo dõi chặt chẽ bởi cả một hội đồng và tất cả công chúng ngoài kia. Nếu không có các kĩ năng cần thiết, thì bí kíp là fake it until make it nếu bạn là nhân sự cấp cao. Sau cùng, bạn vẫn có nguy cơ mất đi vị trí đó hoàn toàn. 

Đây là lí do tại sao xây dựng kỹ năng là một trong những hình thức đảm bảo tốt nhất cho công việc của bạn. Nếu bạn luôn cập nhật về ngành, về lĩnh vực của mình và theo dõi những kĩ năng nào đang được săn đón, bạn sẽ có cơ hội tốt hơn để phát triển công việc của mình trong 10 năm tới. Vậy làm thế nào để bạn xác định được mình cần trau dồi những gì? Sau đây là 4 bước vô cùng quan trọng. 

Quotes about Job titles (42 quotes)
  1. Bạn muốn ở đâu, là ai trong tương lai?

Hãy tự hỏi bản thân mục tiêu nghề nghiệp của mình là gì và nghĩ xem điều gì thôi thúc bạn. Luôn suy nghĩ về 5 năm tới và cân nhắc xem bạn muốn ở đâu, thăng tiến hai hoặc ba cấp bậc so với hiện tại. Khi còn nhỏ, sau khi thấy cha tôi sửa điều hòa và nghe ông ấy nói chuyện về cơ cấu hoạt động bên trong của chiếc máy, tôi bắt đầu nhen nhóm đam mê với khoa học máy tính và kỹ thuật điện, tôi đã theo đuổi một tấm bằng đại học trong lĩnh vực này. Chỉ cho đến khi dành thời gian làm việc cho các dự án kỹ thuật thông qua các đợt thực tập, tôi mới nhận ra rằng mình muốn xây dựng và tạo ra mọi thứ, điều này đã dẫn tôi trở thành product leader.

2. Research về vị trí mong muốn của bạn. 

Khi bạn biết đích đến của mình ở đâu, thì đã đến lúc làm một số research. Giả sử bạn muốn làm theo cách của mình để trở thành head of an engineering program. Hãy đọc và tìm hiểu điều gì tạo nên một engineering manager xuất chúng và những kĩ năng cần thiết để thành công trong vai trò đó. Hai tài nguyên hữu ích là reports về kĩ năng và tìm việc của Linkedin. Những reports này sẽ cho bạn hiểu rõ hơn về thị trường việc làm và giúp bạn hiểu các công ty muốn có kĩ năng gì khi họ tuyển dụng cho các vị trí mà bạn quan tâm.  Ví dụ: theo các báo cáo này, nếu bạn đang theo đuổi sự nghiệp kỹ thuật , bạn nên tập trung vào việc học Tensorflow, Apache Spark và natural language processing. 

3.  Tạo mối quan hệ với những người trong lĩnh vực đó  

Networking là một cách hiệu quả để học hỏi những kĩ năng mà bạn cần. Tìm những người đang làm công việc bạn mơ ước và học hỏi những gì hữu ích nhất hoặc cần thiết khi mới bắt đầu công việc. Bạn có thể ngạc nhiên bởi những điều không ngờ tới đó. Ví dụ: thông qua networking, tôi học được giao tiếp là kỹ năng quan trọng đối với product managers – mặc dù đây không phải là điều tôi đã học ở trường kinh tế.

Vì nhận được lời khuyên này nên tôi đã làm việc rất chăm chỉ để phát triển kỹ năng ấy trong quá trình làm việc. Giiao tiếp tốt hơn đã giúp tôi phá vỡ các lỗ hổng và duy trì sự minh bạch, cởi mở giữa các thành viên trong team. Kiểu kỹ năng cross-functional này không nhất thiết phải hiển thị trên SOW của bạn hoặc một gạch đầu dòng trong JD, nhưng nó là yếu tố quan trọng để tiếp tục thành công. 

4. Dành thời gian tập trung vào việc HỌC 

Khi bạn đã research xong xuôi và có một danh sách dài những kỹ năng cần thiết, thì giờ là lúc bạn tập trung phát triển chúng. Học một kĩ năng mới cần có thời gian – bạn không thể đi đường tắt. Bạn không thể học code hoặc trở thành bậc thầy giao tiếp trong 1 giờ. Nhất là khi bạn bận rộn với công việc và trách nhiệm níu kéo bạn theo một triệu hướng khác nhau, ưu tiên một thứ lâu dài như phát triển kĩ năng thực sự là một thách thức. 

Lời khuyên của tôi là tìm ra những gì phù hợp với thời gian biểu, dành thời gian tập trung vào chúng, có thể là nửa ngày mỗi quý hoặc một buổi tối cuối tuần sau giờ làm việc. Dùng cách tiếp cận có hệ thống để học tập bằng cách đặt ra các mục tiêu cụ thể, có thể đạt được, chẳng hạn như “Tháng này tôi sẽ làm 10 bài tập coding” hoặc “Quý này tôi sẽ đọc hai cuốn sách về cải thiện khả năng lãnh đạo”.

Chi phí học tập càng cao khi bạn càng già lol, vì vậy bạn càng bắt đầu xây dựng kỹ năng sớm thì càng tốt. Đây là cách tốt nhất để kiểm soát career path của bạn, nhưng nó phải là một tư duy lâu dài.

Money title mean nothing if you have no morals | Wisdom quotes, Millionaire  quotes, Humility

Tittle rất quan trọng, nhưng nó chỉ giá trị khi bạn không ngừng xây dựng các kĩ năng cần thiết để tiến về phía trước. Để đạt được mục tiêu, bạn cần tập trung vào phát triển dài hạn, không chỉ là thăng tiến tiếp theo. Xác định các kỹ năng cần thiết để đạt được điều đó và dành thời gian để trau dồi chúng là cách bảo đảm tốt nhất cho công việc và tương lai. Nếu bạn có kỹ năng phù hợp, cơ hội luôn mở rộng trước mắt.

Học thêm một thứ tiếng và câu chuyện có thêm một cuộc đời

Tôi nghe đâu đó trên internet, người ta luôn nói học thêm một thứ tiếng là có thêm một cuộc đời. Trước khi học tiếng Anh thì tôi không hiểu cho lắm, cho tới giờ khi đã bập bẹ được một chút tiếng Trung thì tôi tin nó đúng 100%. Học thêm tiếng Anh giúp tôi có được ngày hôm nay, học thêm tiếng Trung là cho tương lai của tôi sau này.

Nói một chút về việc học tiếng Anh, chỉ có lên tới đại học tôi mới bắt đầu tiếp xúc nhiều kiểu amateur, đủ để đu idol (ngày xưa đu US UK), xem phim, tám dóc (và tán trai), tới khi đi làm tôi mới sử dụng thành thục (theo kiểu nhân viên văn phòng lol) được. Việc học tiếng Anh giống như một thứ thay đổi cuộc đời tôi vậy, những gì tôi có ở thời điểm hiện tại, là nhờ biết tiếng Anh. Từ việc đứa in bài hát của Lady Gaga để học hát theo cách đây hơn 10 năm tới hiện tại, làm trong một công ty Trung Quốc nhưng may mắn được nói, viết, dùng tiếng Anh mỗi ngày. Tôi có thi IELTS cách đây cỡ 3 năm, được 7.0, tôi chỉ thi để biết mình đang ở đâu, nếu đánh giá thì trình độ thì đủ để tôi làm công việc hiện tại, tự tin nói về những thứ liên quan tới marketing với đồng nghiệp và đối tác (người Việt, người Trung Quốc, Ấn Độ, đâu đó vòng quanh Đông Nam Á), vốn từ của tôi đơn giản, phổ biến, không quá phức tạp, ai cũng có thể hiểu được. Khoảng thời gian học dịch, tôi đã học thêm được khá nhiều từ mới hay ho, nhưng không dùng nên giờ quên hết sạch.

Một điều thú vị, là ngày xưa tôi nói tiếng Anh kiểu Anh Mỹ, vẫn là viet-lish nhưng theo cách phát âm nhả chữ là theo của người Mỹ, một phần vì tôi xem phim Mỹ khá nhiều, phần vì tôi thấy nó dễ, hợp với giọng tôi. Tuy vậy, tôi vẫn mang một niềm mơ ước là nói được tiếng Anh Anh, nếu tôi có thì tôi sẽ không bao giờ ngậm mồm – tôi từng thề vậy. Tôi đã tập rất nhiều lần và thất bại, chỉ có thể nói tầm 2-3 phút, sau đó sẽ bị lạc qua giọng cũ ngay. Tôi đành từ bỏ và không ngờ một ngày tôi có thể phát âm ra thứ posh english khá tự nhiên mà không cần điều khiển bởi não nhiều.

Có 3 nguyên nhân chính dẫn đến điều đó:

  1. Vì tôi adua học đòi mấy đồng nghiệp trong công ty. Coan Alice du học ở Anh về nên cũng nói giọng Anh, Megan sống ở Anh 7 năm nên nó mở mồm ra là y chang The Queen vậy, xong cái làm tôi muốn ráng thêm lần nữa =)))
  2. Cùng thời điểm đó, tôi bắt đầu học tiếng Trung, mỗi lần tôi phát âm Alice lại bảo tôi: thả lỏng ra, nói thật nhẹ nhàng như mây như gió vầy đó, vầy mới đọc đúng được. Thế là tôi gắng tập theo, sau đó khả năng phát âm thấy ổn hơn hẳn, có phần thánh thót như chim. Trước đó tôi đem cách phát âm như người Mỹ vào để đọc tiếng Trung, âm phát ra từ cuối cuống họng, gằn và khá nặng. Sau đó tôi điều chỉnh lại cho âm phát ra từ đầu cuống họng, không gằn nữa, thì âm tự nhiên thành giống chim hót =)))
  3. Việc chuyển từ cuối đến đầu thanh quản ảnh hưởng luôn tới cách tôi nói tiếng Anh, giúp tôi chuyển hẳn accent qua anh anh mà không cần quá cố gắng, ước mơ nói như nữ hoàng cũng không còn bao xa nữa =)))
Ai rảnh có thể nghe audio nè nha , dạo này tôi nói vậy đó =)))

Tôi vẫn cố gắng duy trì cách nói này đều đặn, tới giờ thì tôi không bị ảnh hưởng nhiều bởi người nói đối diện nữa, cho dù họ nói accent nào, trừ duy nhất một việc: nếu tôi không tập nói tiếng Trung thường xuyên. Có khoảng thời gian tôi bận tối mặt mũi, không học thêm được tí chữ nghĩa nào, mở mồm ra nói là khác hẳn ngay. Lưu ý là, phát âm của tôi không hề hoàn hảo, chỉ đem ra làm một ví dụ thực tiễn để minh chứng cho việc học ngôn ngữ này ảnh hưởng tới ngôn ngữ kia.

Mọi chuyện xảy ra như một điều kì diệu, mà chỉ có ngôn ngữ mới có thể tác động qua lại lẫn nhau vậy.

Quay lại về câu chuyện cuộc đời, học tiếng Trung đúng là thay đổi cuộc đời tôi, cho dù tôi vẫn đang bập bẹ ở trình độ chưa tới hsk3, vẫn chây lì, không chịu học hành tử tế thì nó đã cho tôi rất nhiều thứ mà lâu nay tôi không hề hay biết. Trước đây, nếu muốn tìm hiểu thông tin về Trung Quốc, tôi hay dịch bằng các nguồn tiếng Anh và đọc từ đó, cùng lắm là dùng google translate bài tiếng Trung ra để đọc. Tôi thấy thông tin bị khá hạn chế và một chiều đối với người đọc yêu cầu góc nhìn đa chiều như tôi. Bây giờ tôi có thể tự tìm kiếm bằng cách sử dụng mạng xã hội, các kênh thông tin, ứng dụng tạo ra cho người biết tiếng Trung. Có một điểm lợi là gần đây các ứng dụng Trung Quốc mở rộng khá nhiều cho người dùng quốc tế, không bị hạn chế bởi số điện thoại, quốc gia như ngày xưa nữa.

Tôi từ một đứa chấp niệm us-uk, bây giờ chỉ biết đu cbiz, hóng mọi thể loại biến liên quan tới bển, xem mọi loại shows và nguyện stan anh Khải cả đời. Để tôi nói thành thạo tiếng Trung thì chắc còn dài, nhưng nhờ học nó mà tôi biết được con đường phía trước nên đi theo hướng nào, tôi của 3 năm, 5 năm, 10 năm sẽ ở đâu.

Suy cho cùng, ngôn ngữ là thứ được sinh ra để con người ta kết nối và thấu hiểu nhau hơn, nó không chỉ phản ánh văn hóa, lịch sử và nhiều khía cạnh khác của đời sống, mà còn là công cụ để chúng ta khám phá thế giới. Thế giới của tôi ngày càng mở rộng, còn tôi càng ngày càng nhỏ bé, cần phải khiêm tốn hơn nhiều.

Ngôn ngữ là một thứ rất diệu kì!

#Pinkybookreview – The Tipping Point

Cuốn sách hứa hẹn tám trăm năm rồi mới đọc xong và viết review.

Lời đầu tiên, quả thực, tôi không hợp style đọc sách malcom gladwell, vì nó quá thực tiễn, đọc như đọc giáo trình vậy. Nhưng cuốn sách này khá đặc biệt, khiến tôi đọc hết vì quả thật tôi và nó rất có duyên, nó đến đúng lúc, đúng thời điểm, cung cấp đúng nội dung và góc nhìn về những gì đang diễn ra trên thế giới. Như mọi lần, tôi sẽ không spoil nội dung sách quá nhiều, để cho ai có nhu cầu đọc tự cảm nhận vẫn hơn, tôi chỉ đưa ra một vài suy nghĩ về những điều mà tôi thích. Tôi đọc cuốn sách này từ khi dịch bệnh bắt đầu bùng phát tới lúc nó gần kết thúc ở Việt Nam mới xong, nên mạch của cuốn sách rất hợp mood, khiến nó bớt chán hơn một chút.

Dịch bệnh và truyền thông là hai yếu tố khác nhau hoàn toàn về bản chất vật lý, hóa học gì gì đó, nhưng y chang nhau ở cách chúng lan rộng. Ví dụ (chỉ là ví dụ chứ không hề chỉ trích gì ở đây) như bệnh nhân số 17 – cách cả phố Trúc Bạch bị cách ly và những người thân trong gia đình cô lây nhiễm hay tin giả trên mạng xã hội hiện nay lan truyền nhanh hơn cả sóng siêu âm. Chúng có điểm chung là bắt đầu từ một điểm bùng phát, thường là những người có khả năng ảnh hưởng (mà không ai ngờ tới). Trong cộng đồng của chúng ta sẽ tồn tại những nhóm người rất thường trực: connectors, mavens, salesmen. Họ có thể có công việc đặc biệt hoặc chỉ những người vô cùng bình thường như chúng ta nhưng sở hữu những kĩ năng mà chỉ số ít người có. Ví dụ:

  • Tôi có một anh bạn đồng nghiệp, là người biết cả thế giới, vòng quanh Sài Gòn nói vài ba câu chuyện là có thể tìm được người quen của anh. Có biến hoặc một vài chuyện trong showbiz, chúng tôi có thể hỏi anh ấy để hóng biến.
  • Nếu ai follow Cbiz sẽ biết tới khái niệm Blogger – những người không ai biết tên tuổi, chuyên tổng hợp, leak, đăng bài….về giới giải trí. Chuyện trên trời dưới đất gì họ cũng có thể biết, hoặc có mạng lưới cộng tác viên để thu thập, chủ yếu là để tạo đề tài và scandal. Họ có thể tung rất nhiều tin đồn khác nhau về nhiều nghệ sĩ, độ chính xác thì tùy từng tin nhưng hẳn là việc follow bloggers để “hít drama” là điều mà rất nhiều người như tôi cảm thấy thích thú. Việc này đôi khi có lợi và có hại, nhiều khi đi quá giới hạn, ví dụ leaking các thông tin hợp tác của nhãn hàng và nghệ sĩ, có những nhãn hàng thì muốn ém cho thật kĩ, còn bloggers thì cứ thể post lên cho con dân vào bàn luận, gần đây nhất là tôi thấy TVC của KFC bị lộ storyboard, xét về hiệu ứng truyền thông tôi thấy thật sự là có chút ảnh hưởng.
  • Tôi vẫn luôn nói cả đời tôi không thể nào làm bán hàng được, vì tôi sẽ đánh khách hàng, nên tôi rất nể những ai sinh ra để làm sales, vì họ có khả năng thuyết phục bẩm sinh hơn nhiều người khác. Tôi không tin tưởng lắm vào mấy khóa học kĩ năng về sales, vì chúng chỉ dạy những thứ mà ai cũng có thể học và ai cũng có thể biết, một saleman nổi bật hơn hẳn vì họ có khả năng mà nhiều người không có: tinh tế, nhạy cảm, giỏi đoán ý, xử lý tình huống tốt vân vân…

3 nhóm người trên, là những người có nhiều khả năng trở thành điểm bùng phát nhất trong cộng đồng, đơn giản vì họ biết quá nhiều thông tin hoặc quen/có khả năng thuyết phục quá nhiều người. Vậy nên, chỉ cần đúng chuyện, đúng người, đúng thời điểm, búng tay một phát, là mọi thứ có thể bùng lên như một cú nổ. Tư duy này có thể tận dụng trong marketing, vì sao có những chiến dịch được nhiều người biết đến, nhiều người bàn tán, khen ngợi, có những chiến dịch lại chẳng một ai đánh giá cao. Kiểu vậy. Để áp dụng logic đó thì tôi còn phải học hỏi rất nhiều.

Một chủ đề khá thú vị nữa mà cuốn sách đề cập là về tội phạm, làm tôi nhớ đến những gì đang diễn ra ngay lúc này tại Mỹ, như một giọt nước tràn ly và điểm bùng phát là cái chết của người đàn ông xấu số. Tôi không đủ kiến thức để bình luận và viết thêm nhiều, nhưng đây là một phạm trù khá mới mà tôi nên dành thời gian để khám phá thêm.

Đây là một bài review khá nhạt nhẽo, tôi không hiểu vì sao. Tôi vẫn nghĩ cuốn sách nên được gói gọn trong 5-7 trang báo là đủ. Tôi vẫn hiểu cách viết của những người như M.G – họ là người viết dựa trên thực tiễn và số liệu, có dẫn chứng. Nhưng đọc để biết đây không phải là cách viết tôi yêu thích, nhưng tôi sẽ và vẫn tìm đọc trong tương lai, để challenge bản thân và làm thú vị thêm trải nghiệm đoc sách của mình.

Người tạo ảnh hưởng

Tôi vừa kết thúc một cuộc nói chuyện dài với senior mentor, lâu rồi chúng tôi mới lại trao đổi về nhiều chủ đề như thế, bây giờ đã hơn 11 giờ đêm, đáng lẽ tôi nên đi ngủ để giữ gìn nhan sắc nhưng vì quá hào hứng nên tôi lại lọ mọ lên đây gõ vài dòng. Để cho hợp mood, tôi phải bật nguyên album Tiểu Vương của em trai cute Mao Bất Dịch, gần đây tôi hay nghe nhạc của em để thư giãn vì hát gì như vẽ tranh, nghe như tiếng thiên nhiên vậy (đây là lời cái Nhiên nói, tôi chỉ quoted lại và bưng đi khắp nơi vì không tìm được cách diễn tả nào hợp lý hơn về nhạc của Mao, nghe mandopop thay đổi quan điểm của tôi rất nhiều về âm nhạc, tôi thề, hôm nào tôi sẽ viết một bài thật dài về chủ đề này).

Trao quyền cho người trẻ là cụm từ tôi được nghe rất nhiều từ hồi còn sinh viên. Tôi cũng đọc và tìm hiểu nhiều về khái niệm này, nó vô cùng quan trọng trong xã hội bây giờ nói chung và càng quan trọng trong công việc nói riêng khi phần lớn lực lượng lao động là millenials và GenZ. Trong cuộc đời tôi có 2 lần cảm thấy mình được trao quyền cao nhất:

  • Lần thứ nhất là khi tôi xin mẹ đi học thêm Lý năm lớp 11, tôi vốn không học giỏi Lý, nhưng lại thích thi khối A, nên tôi nghĩ cần cải thiện chút ít, mẹ tôi bảo: ừ thì cứ đi, lớn rồi tự quyết định học cái gì cho đúng. Mặc dù câu nói đó của mẹ tôi cũng khá bâng quơ, nhưng có ảnh hưởng rất lớn đến việc tôi học Lý, khiến tôi từ một đứa không biết gì học nó tốt hơn, lớp 12 cũng đi thi HSG Lý, nhớ không nhầm thì được giải khuyến khích lol.
  • Lần thứ 2 là gần đây, khi senior mentor trao đổi với tôi về công việc kí hiệu là N, nói ra kỳ vọng và định hướng, sau đó cho tôi toàn quyền quyết định sẽ làm nó như thế nào. Cách senior mentor diễn giải rất thuyết phục, kiểu vô cùng mị dân (lol).

Senior Mentor và mẹ tôi là hai con người hoàn toàn khác nhau, hai sự việc trên cũng vậy, nhưng chúng có điểm chung là cho tôi thêm niềm tin vào bản thân bằng sự tin tưởng của họ. Quay lại về chủ đề trao quyền cho người trẻ, theo tôi đơn giản là cho người trẻ cơ hội được làm và cống hiến nhiều hơn, có định hướng nhưng không ràng buộc theo kiểu máy móc, đặt niềm tin vào họ thật nhiều. Từ việc được trao quyền, ownership của tôi cũng cao hơn, tôi làm việc gì đó không phải vì người này, người nọ, người kia, mà vì mục đích của bản thân mình.

Lớn lên, tôi luôn trăn trở về việc tạo ảnh hưởng, và tôi nghĩ nó nên bắt nguồn từ trao quyền, hai khái niệm này có liên hệ mật thiết với nhau. Từ việc được trao quyền, con người sẽ có động lực để tạo ảnh hưởng. Có một khoảng thời gian, khi còn làm ở tạp chí F, tôi đọc khá nhiều về leadership và management, ngoài báo còn đọc cả tự truyện của những tỉ phú mà tôi thần tượng. Tôi bị ảnh hưởng bởi cách tư duy, quan niệm về leadership của họ khá nhiều, tôi follow và tôn sùng những người có thiên hướng cực đoan như Elon Musk, Steve Jobs, Trump, nữ thì style Girl Boss. Khi đó tôi còn quá trẻ để tự định hình style của mình và nhìn nhận vấn đề một chiều, thiếu chính kiến.

Có một khoảng thời gian, tôi lại không thích làm leader, không muốn sau này mở công ty hay làm business gì cả, chỉ muốn làm việc như một writer, freelancer, translator độc lập. Tôi nghĩ rằng tôi tốt nhất vẫn nên làm việc độc lập như mấy người làm trong ngành sáng tạo, chẳng phải họ luôn vậy đó sao. Ai rồi cũng phải lớn lên, tôi rồi cũng phải bớt bốc đồng, gặp người mới, học thứ mới, mở lòng với thế giới, mở rộng thế giới quan đem đến cho tôi định nghĩa mới về leadership và tôi tin là lần này tôi đúng. Tôi có 2 mentor, một người là mentor, một người là senior mentor, đều là những người rất giỏi và tôi quý mến. Họ đều có sự nghiệp riêng và phong cách hoàn toàn khác nhau, nhưng có một điểm chung là: biết trao quyền cho người trẻ, đó là lí do vì sao tôi lớn được ngần này, tôi làm được những thứ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm được.

Tôi lại ước mơ, lớn hơn bao giờ hết, nhưng không phô trương như cách tôi làm hồi trẻ. Bây giờ, khi mục đích cuộc đời đã rõ ràng hơn, thì tôi vỡ ra leader thì cũng là người tạo ảnh hưởng mà thôi. Nếu bạn làm leader một team, thì bạn phải có ảnh hưởng tích cực lên team members của mình, nếu bạn là leader của một quốc gia, thì bạn phải mang lại ảnh hưởng tích cực cho đất nước bạn, nếu bạn là leader của cuộc đời bạn, thì bạn phải có ảnh hưởng tích cực với chính mình trong suốt cả cuộc đời. Tôi bây giờ, không còn quan trọng về tittle trong công việc, quan trọng là công việc của tôi có tạo ảnh hưởng tích cực tới cộng đồng và tới nhiều người hay không, có đang giải quyết được vấn đề hay không và có đang làm thị trường này, ngành hàng này, đất nước này moving forward hay không.

Tôi thực sự muốn trở thành người có ảnh hưởng đúng nghĩa, không cần gì chỉ cần những người được ảnh hưởng bởi tôi có khả năng ảnh hưởng tích cực tới người khác. Bắt đầu từ những thứ bình thường nhất, cho những điều bình thường nhất. Bắt đầu từ những người xung quanh, mở rộng ra các vòng tròn xã hội khác. Tôi cảm thấy mình bắt đầu có sức ảnh hưởng khi lời nói của tôi được lắng nghe, có trọng lượng, được người khác xem như lời khuyên quý giá. Ngược lại, tôi cũng nhận từ họ rất nhiều vì đây là một mối quan hệ hai chiều. Tôi muốn dùng tử tế và tích cực để đối đãi lại với cuộc đời này, đó là thứ mà tôi chưa làm được vì quanh năm suốt tháng vẫn đang miệt mài tạo nghiệp, nhưng tôi sẽ cố gắng cho tới gìa =)))

Lý do tôi lập và công khai blog này, cũng để hi vọng một ngày nào đó những trăn trở, nỗi niềm của tôi có thể chia sẻ với một bộ phận nhỏ bạn trẻ nào đó giống tôi, đang trải qua những khủng hoảng mà tôi đã từng, đang loay hoay đi tìm cho mình một con đường để tiến về phía trước hay đang trong quá trình đi tìm chính bản thân mình, có tôi ở đây cùng bạn. Lớn lên là một hành trình tuyệt vời, tôi rất vui vì được đồng hành cùng với nhau.

Sau nhiều nền tảng khác nhau, tôi chọn wordpress vì dễ sử dụng, cộng đồng đọc/viết khá lành, không xô bồ. Tôi cũng không dùng bất cứ biện pháp quảng cáo, tối ưu, đẩy bài, mua từ khóa gì cả, vì tôi không có thời gian và vì tự nhiên luôn tốt đẹp cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Hi vọng, một ngày nó sẽ có sức ảnh hưởng như tôi mong muốn.

Factfulness

Lâu lắm rồi mới lại viết về sách, sách vẫn đọc đều nhưng thời gian rảnh để dành xem phim ngôn tình hết, không ngồi viết được cái gì tâm huyết. Hôm nay Chủ nhật, vừa nấu xong bữa sáng ngày mai trong lúc xem Vườn Sao Băng bản Trung Quốc, vừa gõ mấy dòng này để bớt có lỗi với bản thân.

Lâu nay, tôi vốn luôn hoài nghi về thế giới, về nhiều thứ, đôi lúc bất mãn và không chấp nhận với thực tại. Tận sâu trong tâm can của tôi luôn tin rằng thế giới này đang tốt đẹp hơn, nhưng tôi không có đủ lý lẽ và dẫn chứng, cả cách tư duy để chứng minh với bản thân về điều đó. Tôi làm trong ngành truyền thông cũng được 5 năm, cho dù chỉ là một marketer dùng truyền thông như một công cụ để đạt được mục đích kinh doanh, không trực tiếp lao vào “thị trường” nhưng tôi hiểu phần nào khả năng lan truyền và sức ảnh hưởng của lĩnh vực này. Tôi theo dõi nhiều loại showbiz, từ Vbiz, USUK, Kbiz tới Cbiz mỗi thứ tôi đều biết một chút, mỗi biz có một đặc thù và cái hay riêng hấp dẫn con người như tôi, nhưng chúng đều có một điểm chung là bị thao túng bởi một bộ phận số ít nào đó, vì một mục đích sâu xa nào đó mà chúng ta, những con người phàm mắt hột khó mà hiểu được. Nó làm tôi nhớ tới Suối Nguồn, câu chuyện về ngành truyền thông Mỹ những năm 50, 60 xa lắc lơ nào đó.

Làm marketing, điều khiến tôi luôn trăn trở là làm sao giữ được đạo đức và tính chính trực của một marketer, chúng tôi là một ngành mới trong nhiều ngành cũ, về nền tảng hẳn chưa vững chắc được như mấy ngành y dược, cũng không có lời thề hippocrates, nên chỉ biết lấy lợi ích của end-user (người dùng cuối) làm kim chỉ nam. May sao, tôi tìm mua Factfulness theo danh sách đề xuất của Bill Gates (chân thành cảm ơn bác), cuốn sách sâu sắc đến nỗi đọc tới hai lần tôi mới hiểu dần một số vấn đề cơ bản. Hóa ra, còn có quá nhiều thứ tôi không biết về thế giới này; hóa ra, khả năng đánh giá của tôi không nhiều hơn một con tinh tinh là mấy; hóa ra bấy lâu nay tôi có nhiều suy nghĩ sai lầm đến vậy; hóa ra một cuốn sách không dạy marketing nhưng lại dạy tôi nhiều bài học về marketing như thế. Cuốn sách cho tôi rất nhiều số liệu, ví dụ, bài test cụ thể, nhưng hơn hết là dạy tôi cách tư duy, nhìn nhận như thế nào cho đúng. Quả thực tất cả chỉ là tương đối, quan trọng là chúng ta chọn cái nào đúng, chọn cái nào sai, dựa vào CẢM TÍNH hay THỰC TIỄN, điều này CỰC KỲ KHÓ, cần phải TỈNH TÁO, vì nó quyết định bạn là ai, tôi là ai trong thế giới hơn 7 tỉ người này.

Tôi là con người thiên về khả năng, tức là việc gì cho dù tệ đến đâu, nếu có một chút hi vọng tôi cũng sẽ cố thử, cố lái nó về một hướng đi mới hay cái kết tốt đẹp, thế nên tôi hợp với những gì đề cập trong cuốn sách. Có lẽ đây không phải một bài review mà chỉ tóm tắt lại những câu quotes hay, những đoạn mà tôi dùng bút tô lại vì quá tâm đắc. Kỳ thực, tôi vẫn chưa tự tin để nói nhiều hơn về Factfulness và sách hay nên được cảm nhận bằng trải nghiệm. Bản gốc ý nghĩa quá trọn vẹn rồi nên tôi cũng không dịch làm gì nữa.

  • Factfulness is recognizing when we get negative news and remembering that information about bad events is more likely to reach us. When things are getting better we often don’t hear about them. This give us a systematically too-negative impression of the world around us, which is very stressful.
  • Yet here is the paradox: the image of a dangerous world has never been broadcast more effectively than it is now, while the world has never been less violent and more safe.
  • The media can not resist tapping into our fear instinct.
  • Get calm before you carry on. When you are afraid, you see the world differently. Make as few decisions as possible until the panic has subsided.
  • “It was you, the richest nations, that put us all in this delicate situation. You have been burning, increasing amounts of coal and oil for more than a century. You and only you pushed us to the brink of climate change”. – Trích lời của đại biểu Ấn Độ tại phiên họp về biến đổi khí hậu toàn cầu ở Davos.
  • Factfulness is recognizing when a lonely number seems impressive (small or large) and remembering that you could get the opposite impression if it were compared with or divided by some other relevant number.
  • Strategic business planners need a fact-based worldview to find their future customers.
  • Assume people are not idiots? When something looks strange, be curious and humble, and think, in that way is this a smart solution?
  • Keep track of gradual improvements. A small change every year can translate to a huge change over decades.
  • Update your knowledge. Some knowledge goes out of date quickly. Technology, countries, societies, cultures and religions are constantly changing.
  • Forming your worldview by relying on media would be like forming your view about me by looking only at a picture of my foot.
  • The world can not be understood without numbers, and it can not be understood with number alone. Love numbers for what they tell you about real lives.
  • When we have a fact-based worldview, we can see that the world is not as bad as it seems, and we can see what we have to do to keep making it better.
  • etc

Khi còn bé, tôi luôn tự hỏi tại sao trên đời lại có vĩ nhân, cũng lại có người bình thường. Lớn lên, tôi biết khoảng cách giữa Good và Great xa nhau như thế nào, như từ 1 đến 10 và từ 10 lên 100 không thể đem ra so sánh với nhau vậy, nhưng tôi vẫn chưa hiểu tại sao idol của tôi chú Elon Musk lại chọn dành cả cuộc đời để cống hiến cho công nghệ và muốn chết trên sao hỏa, cũng như nhiều tỉ phú khác chọn donate cả sản nghiệp của mình vì mục đích của nhân loại.

Tôi bản chất vẫn là một đứa con gái Á Đông tham lam, thích sở hữu, ước mơ bấy nay vẫn là lấy được anh Khải để ảnh nuôi cả đời, nhưng may mắn sao có cơ hội tiếp xúc những nguồn tư duy này, khiến tôi mở mang đầu óc và thay đổi phần nào cách sống, cách tôi tiếp cận với một vấn đề và cả mục đích nữa. Tôi không biết mai mốt tôi sẽ làm gì, đạt được những gì, chỉ biết không muốn chết đi mà chẳng được tích sự gì cho ĐỜI (và chỉ biết sẽ tìm anh Khải đòi ảnh nuôi tôi bằng được lol).

Một cuốn sách thực sự đáng trân trọng và đáng đọc trong những năm tháng tuổi trẻ này.

Me-time

Me time – thời gian cho bản thân là điều mà lúc trẻ tôi cho rằng không cần thiết hoặc sẽ lãng phí nó vào những hoạt động vô bổ khác. Mãi sau này khi đi làm, công việc mệt mỏi, áp lực, cần tự cân bằng mọi thứ thì tôi mới biết nó quan trọng như thế nào.

Từ khi biết thấu hiểu chính mình hơn, tôi dần dần tạo thói quen me-time bất kể khi nào tôi có thời gian. Với tôi, Chủ nhật luôn là ngày metime – đặc biệt sau 3 giờ chiều.

Me-time nên là một thói quen. Trước đây, khi chưa có khái niệm này, tôi đơn giản nghĩ là thời gian để ngủ, đi chơi, đi ăn, làm gì đó ngoài học hành và làm việc ra, tôi không hề nghĩ rằng mấy hoạt động đó cũng nghiệp và hao tốn năng lượng không kém đi làm. Tôi có đọc nhiều sách self-help và tự truyện của mấy người nổi tiếng, hầu hết họ ai cũng nói về well-being, rewind, retreat các kiểu, nhưng tư duy của tôi lúc đó chưa đủ để hiểu hàm ý của họ là gì, chỉ coi đó là những phương pháp cứng nhắc chứ không phải điều cần có trong cuộc sống.

Cách đây khoảng 1 năm, tôi vẫn thích đi ra ngoài vào Chủ Nhật, hẹn bạn bè từ chiều tới tối cũng không sao, vì ở Sài Gòn luôn có nhiều thứ mới, cuối tuần nào cũng là một hành trình thú vị. Hệ quả là tối CN nào cũng về rất muộn, chỉ kịp tắm táp sơ sài rồi lên giường xem phim rồi đi ngủ, sáng thứ 2 tỉnh dậy rất mệt mỏi và không có động lực đi làm. Đã rất nhiều buổi sáng tôi mở mắt ra, lăn qua lăn lại tự hỏi nên xin off hay không. Tình trạng này tiếp diễn cũng khá lâu khiến tôi thực sự mệt mỏi và thấy bản thân bị chây ì, không hề có tiến triển gì hết, tuần nào tuần nấy lặp lại y chang. Tôi có ngồi kiểm điểm và rút ra một kết luận là: tôi thiếu thời gian ngồi nghĩ và nhìn lại một tuần vừa qua, xa hơn là một tháng qua, xem tôi đã làm được những gì, bỏ lỡ gì, tôi cần chuẩn bị cho tuần tới như thế nào. Đây là một trong những phương pháp quan trọng mà hầu hết cuốn sách hay bài báo nào có tựa đề “làm thế nào để có một thứ 2 hiệu quả” đều đề cập tới. Tôi đã đọc và dịch cả một nùi, tiếc là chưa hiểu và áp dụng nó đúng cách.

Thế nên, tôi bắt đầu tự đề ra giới hạn cho bản thân, nếu không phải việc gấp, không phải bất đắc dĩ, không phải gia đình tôi, thì tôi ít hẹn ai sau 3h chiều Chủ Nhật. Khoảng thời gian đó tôi cũng chẳng làm gì ghê gớm, hôm thì đi siêu thị về nấu chút đồ, hôm thì mang sách ra cà phê ngồi đọc, hôm đi gym nghe hết cả một playlist của Avicii, hôm lại ở nhà mở list nhạc jazz, pha trà, viết linh tinh và nhiều hôm thì chỉ NGỦ lol. Tôi duy trì nó cũng được khá lâu và thấy rằng tâm trạng của mình trong tuần tới tốt hơn hẳn, mặc dù vẫn đấu tranh tâm lý khá nhiều, vẫn có những đêm thức xem phim tới 3-4h sáng hay la cà mua sắm mòn cả thẻ tín dụng. Nhưng điều cuối cùng tôi tự nói với mình trước khi đi ngủ luôn là: “tuần qua vất vả rồi, ngày mai cố gắng hơn nữa nhé”.

Lười nhác cũng là me-time. Tôi là một con lười, lười nhác thực sự theo đúng nghĩa đen. Cái này là do di truyền và cũng là phương châm sống của tôi. Bất kể lúc nào trong ngày có thể lười được, tôi sẽ lười. Theo định nghĩa của tôi, lười là theo mặt vật lý chứ không phải trong tư duy (nếu mà lười trong tư duy thì hết thuốc chữa nha), mà đơn giản chỉ là trạng thái nghỉ ngơi, không làm gì. Cả tuần tôi đã làm việc chăm chỉ, thì sáng cuối tuần tôi hoàn toàn có thể nằm trên giường nghe nhạc, xem phim, hay đơn giản là chỉ nằm vậy, nhắm mắt, không nghĩ ngợi, không dậy vì lười đánh răng, lười rửa mặt, lười phơi quần áo, nhịn luôn vì lười ăn sáng chẳng hạn. Tất cả mọi thứ đều trong giới hạn cho phép, như một cách cưng chiều bản thân, không quá đặt nặng áp lực lên mình vào một ngày cả thiên hạ gọi là NGÀY NGHỈ.

Một mình cũng là me-time. Lớn lên, tôi dần quen với việc làm mọi thứ một mình, nhưng mãi đến sau này, tôi mới enjoy nó một cách trọn vẹn. Trong cuộc sống bận rộn, mỗi ngày đi làm như một ngày đi đánh trận, sáng đi tươi tỉnh tối về không còn tỉnh táo nữa để mà tươi, nên một số thời điểm trong ngày cũng có thể tận dụng làm me-time rất tốt.

Tôi hay ăn trưa một mình và xem netflix trong lúc ăn, không phải vì tôi không muốn tương tác với đồng nghiệp, chỉ là tôi muốn ngồi một mình như vậy mà không có ai làm phiền. Trong lúc xem netflix tôi có thể thư giãn một chút, hít sâu, thở đều, lấy lại tâm trạng một chút để F5 cho một buổi chiều nhiều giông tố chẳng hạn. Tôi hay đi xem phim 1 mình, vì có những bộ phim, những tác phẩm điện ảnh cần được cảm nhận về chiều sâu, tôi ích kỷ muốn lưu giữ nó cho chính mình, không muốn chia sẻ, không cần phải nói chuyện, chia sẻ bỏng nước, bàn luận sau bộ phim với bất kỳ ai, cho dù là hay-dở, tốt-xấu, thì đó cũng là điều tôi tự mình biện luận theo góc nhìn của riêng tôi. Tôi cũng hay mua sắm một mình, ít khi đi với bạn và càng ít hỏi ý kiến người khác, tôi muốn tự tôi đánh giá và quyết định một cách nhanh nhất, cái gì tôi mua, tôi mặc, tôi cảm thấy thoải mái là được rồi. Khi lựa chọn các bộ quần áo, thử chúng, tôi cũng hay để ý tới dạo này cơ thể làm sao, béo lên hay gầy đi, trông ổn hơn hay tệ hơn trước nhiều không, như một cách nhắc nhở bản thân về chế độ dinh dưỡng. Tôi RẤT HAY đi cà phê một mình, đây là điều một mình mà tôi thích nhất vì dài và không tốn nhiều năng lượng, có thể kết hợp nhiều việc cùng một lúc. Phần lớn thời gian ngồi cà phê tôi dành để nghĩ và viết, giúp tôi review và keep track mọi thứ tốt hơn.

Một mình không phải là cô đơn, một mình không phải chỉ là ở-nhà-một-mình, một mình là đặt bản thân trong một hệ quy chiếu nhiều chiều nào đó, độc lập, nhìn nhận và quan sát mọi thứ theo những góc cạnh khác nhau, giúp chính mình tìm hiểu những “điều kỳ diệu của cuộc sống”. Cần xem đây là một loại hình tận hưởng

Ngủ cũng là me-time nốt. Ý này thì khỏi giải thích vì không có gì để diễn giải hết trơn.

Skincare cũng là me-time. Vì lúc này tôi đang chăm sóc vẻ đẹp cho chính tôi. Cho dù chỉ tốn 10-15 phút hằng ngày để skincare, nhưng để đạt được hiệu quả nhất, hãy tạm quên đi mệt mỏi một ngày dài hay bực dọc của email vừa mới nhận được 15 phút trước, apply nhè nhẹ từng bước để tinh chất thấm vào da dễ dàng nhất, chịu khó chờ bước này ngấm rồi hãy apply bước tiếp theo, trong khi chờ có thể nghe nhạc, xem phim, massage nhẹ nhàng thái dương, đảm bảo ngay sau đó có một giấc ngủ ngon nhất trên đời.

Tóm lại, me-time là một khái niệm nên có trong cuộc sống, nên được mở rộng về mặt ý nghĩa và tình huống áp dụng, nếu biết linh hoạt, bất cứ phút giây nào bạn sống đều có thể là me-time, của bạn, cho bạn, trọn vẹn.

How do you measure your life?

Hôm nay tôi đọc môt bài báo trên Kenh14, dạng emag nội dung khá ổn, trình bày chỉn chu. Có thể nói đây là một trong những bài tôi thấy được, có chiều sâu mà các bạn khai thác, nói về nỗi hoang mang trong từng giai đoạn của cuộc đời, nhưng tập trung vào tuổi 30. Tôi thường nghe các bà mẹ than thở con mình khủng hoảng từ tuổi lên một, lên hai; bản thân tôi và bạn đồng trang lứa thường đùa nhau từ năm 18 tuổi năm nào cũng khủng hoảng ít nhất một lần, mỗi một giai đoạn của tuổi trẻ lại một nỗi lo toan khác nhau nhưng thường trực, rồi dần dần quen với khái niệm này, xem nó như là một phần của cuộc sống.

How do you measure your life là cuốn sách mà mỗi lần lạc lối tôi lại đem ra đọc, không muốn cho ai, tặng ai. Tôi không đọc hết cuốn mà chỉ xem đi xem lại những đoạn dành cho bản thân, những lời khuyên mà tôi tâm đắc nhất.

“Because if the decisions you make about where you invest your blood, sweat, and tears are not consistent with the person you aspire to be, you’ll never become that person.”

Clayton M. Christensen, How Will You Measure Your Life?

Năm 18 tuổi tôi ước sao vào được đại học, ra bằng được Hà Nội để cho bằng bạn bè. Rồi nghĩ sẽ có những năm tháng sinh viên trong mơ, chăm chỉ học hành, hoạt động và nhiều điều thú vị khác.

Năm 22 tuổi, không hiểu ăn phải cái gì tôi nghĩ rằng mình nên làm việc gì đó đơn giản, không tốn nhiều não, như admin chẳng hạn. Rồi sẽ yêu anh nào đó có công ăn việc làm ổn định, gia đình tử tế, đợi 25 tuổi rồi cưới, hạnh phúc vui vẻ suốt đời. May mà giấc mộng đài trang này không trở thành hiện thực khi tôi may mắn gặp một người anh, người mentor, người thầy đã thay đổi hoàn toàn tư duy và cuộc đời tôi về sau. Khiến tôi từ một đứa chán chường, nhạt nhẽo hằng ngày đọc Techcrunch, yêu công nghệ đến điên dại và rảnh là ngồi xem phỏng vấn của Elon Musk.

Năm 25 tuổi, tôi mong được làm marketing, làm sáng tạo đến hết đời. Cũng có vài mục tiêu nhỏ, có nỗ lực để thực hiện nó và nghĩ rằng đó là thời điểm tôi lớn nhanh nhất cuộc đời. Sai lầm lớn nhất của giai đoạn này đó là mong muốn quá nhiều trong một thời điểm, khiến những thứ bé nhỏ mãi mãi chỉ là nhỏ bé mà thôi.

“In fact, how you allocate your own resources can make your life turn out to be exactly as you hope or very different from what you intend.”
― Clayton M. Christensen, How Will You Measure Your Life?

Giờ tôi 27 tuổi, tự do, vui vẻ, hằng ngày đi làm, tối về skincare, cuối tuần đi cafe cùng bạn, rảnh thì đọc sách, học thêm tiếng Trung, chán thì nghe nhạc, xem netflix, đọc vài cuốn sách, xung quanh bạn thân bạn xã hội bạn đồng nghiệp cho tới mentor ai cũng đều đáng yêu, gia đình có bố mẹ giỏi giang không cần phải lo lắng. Nghe có vẻ thật nhẹ nhàng nhưng thực tình ngày nào tôi cũng lo sốt vó lên được, vì cuối cùng ổn định là hai từ mà tôi sợ nhất, tôi mất 6 năm để biết rằng nó còn đáng sợ hơn cả gặp ma hay cái chết. Hiện tại, tôi chỉ có một ước mơ là bản thân đừng bao giờ ngừng mơ ước, tôi chết đi cũng được nhưng não vẫn hoạt động thì tốt quá .

Trong cuốn sách có đoạn tác giả định nghĩa mình là người như thế nào, bác nói nó có thể thay đổi theo giờ gian, tùy từng giai đoạn của cuộc đời. Tôi có gạch ra ba gạch đầu dòng giống như bác để hiểu rõ hơn mình muốn là ai, trở thành ai, ngắn gọn lại là: một người sáng tạo. Tôi đưa ra quyết định này dựa trên giá trị cốt lõi của dòng sản phẩm mà tôi đang làm: Reno Series, tôi thích tìm hiểu thật sâu các tầng ý nghĩa của sản phẩm, lợi ích của nó mang lại cho người dung, tư duy ẩn đằng sau và ứng dụng nó vào bản thân tôi. Hiện tại, tôi định nghĩa mình là con người sáng tạo, trong bất cứ phương diện nào của cuộc sống, bất cứ suy nghĩ, dự định, công việc tôi làm đều lấy sáng tạo ra làm giá trị cao nhất và làm tấm gương phản chiếu chính bản thân tôi. Đối với tôi, sáng tạo là tạo ra cái mới và cải thiện cái cũ theo cách mới hơn, để sự vật, sự việc có thể phát triển, theo cấp số nào thì tùy bạn quyết định. Nhưng theo góc nhìn của tôi, thì đó là quy luật của cuộc sống, phát triển hay thụt lùi, cải thiện để tốt hơn hay là giậm chân tại chỗ, thậm chí là tệ hơn, bị bỏ lại phía sau.

“the only way to do great work is to love what you do.”
― Clayton M. Christensen, How Will You Measure Your Life?

2019 là năm không rõ là năm gì nhưng hầu hết các quyết định mà tôi đưa ra trong năm đều đúng đắn, là năm tôi nghĩ mình lớn lên rất nhiều, học được rất nhiều, thấu hiểu bản thân hơn rất nhiều và dám làm những thứ lâu nay tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ làm được: tôi đang học tiếng Trung, giảm được kha khá mỡ, điêu khắc lông mày (mặc dù lông mày đã dày và đẹp rồi), đi tẩy thâm môi (đây chắc là quyết định sáng suốt nhất năm), lập một nick insta công khai (khi bản thân là đứa lowkey), viết blog nhiều hơn, dám mặc váy hở lưng, chuyển qua dùng cốc nguyệt san, gym và eat clean là phong cách sống chứ không phải cách giảm cân.

Tôi cũng cố gắng nhìn sự việc theo nhiều góc độ khác nhau, có trước có sau, có pros có cons, có nguyên nhân có giải pháp. Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy tôi bị thiếu kiến thức, nên đánh giá của tôi thường không có chiều sâu. Thế nên, tôi đang cố gắng học hỏi thêm, tham khảo ý kiến nhiều người về những vấn đề mà tôi quan tâm để có cái nhìn toàn diện nhất, hơn hết,là tôi có thể học được thêm từ họ. Tránh nhìn nhận chủ quan, dẫn đến sai lầm chủ quan tai hại.

Tôi biết mình còn cần nhiều điều cần cải thiện, để tốt hơn thôi chứ tôi không mong hoàn hảo. Điều này cũng khiến tôi khiêm tốn hơn mỗi ngày. Bạn biết đấy, những bài học lớn mà tôi học được trong năm nay chủ yếu từ bản thân tôi, sai lầm, tư duy lệch lạc, suy nghĩ chưa chín chắn bla bla bla.

Image result for things you don't knoư meme

Tôi hay thích im lặng và quan sát, tôi thấy câu có những người chết từ 25 tuổi, chỉ kéo dài tuổi thọ đến 75 là đúng đắn. Tôi thừa nhận rằng sống thế nào là lựa chọn của từng người và tôi không có quyền đánh giá nhưng mỗi chúng ta ai cũng chỉ có một cuộc đời. Thế nên tôi chọn cách sống hết mình, cho bản thân mình. Tôi đến thế giới này một mình và sau này chết đi cũng sẽ một mình. Một khi tôi đã biết nghĩ cho mình, thì sẽ biết trân quý gia đình, những người xung quanh hơn, mọi điều tôi làm đều sẽ mang bản sắc của tôi hơn, sẽ có ảnh hưởng rộng hơn. Tôi rất thích những người nổi tiếng kiểu như Jared Leto và gần đây là Jackson Wang vì họ không “label” trên mình bất cứ thứ gì ngoài label của bản thân họ, bất kể họ mặc gì, từ một chiếc áo mua bừa ở tiệm tạp hóa, màu mè sặc sỡ hay đóng bộ xịn sò trong bộ suits cầu kỳ của Gucci, Fendi thì họ vẫn y chang, toát lên thần thái rất họ. Tôi cá rằng đằng sau đó là cả một sự tự tin to lớn.

Tôi thấy mình may mắn, vì cho đến thời điểm hiện tại tôi đã có thể tự hoạch định cuộc đời. Tôi vốn thích gì làm nấy từ bé, lên đại học, cho tới giờ tôi ít hỏi ý kiến người khác về các quyết định quan trọng. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy mình tự chủ về những việc mình làm, ít bị động, ít bị tác động bởi bên ngoài như vậy. Tôi đang sống đúng nghĩa là tôi nhất, biết tôi là ai, mục đích của tôi là gì, đôi khi hơi lạc lối nhưng tự do, tự tin, không hối tiếc.

Image result for how will you measure your life

Book’s corner: Bad Blood không hát bởi Taylor Swiff

Badblood – Một Badblood không được hát bởi Taylor Swiff, mà được viết bởi nhà báo John Carreyrou, người đã dành thời gian phỏng vấn hơn 150 người gồm nhà đầu tư, nhân viên cũ, nhân viên hiện tại và những người thân của Lizzy (xin phép gọi chị mình với cái tên trìu mến). 

Cuốn sách viết về rise and fall của Theranos, chi tiết và dài, đọc hơi mệt đối với đứa thích ngôn tình như mình, nhưng mỗi khi chán muốn gập kindle đi ngủ thì mình lại vô tình đọc được một vài câu thú vị để highlight. Mình đã theo dõi Elizabeth Holmes và công ty của chị từ 2013, 2014 khi chị đang nổi như cồn với danh hiệu Phụ nữ tự lập giàu nhất nước Mỹ, công ty chị được hết Forbes với cả Fortune ca tụng như phát minh đột phá trong ngành y, chỉ với một mẫu thử máu nhỏ xíu xiu, thông qua một công nghệ diệu kỳ nào đó có thể phân tích và truyền kết quả qua wireless, bạn sẽ biết được tình trạng sức khỏe của mình – thứ mà bất cứ cá nhân nào cũng đều kỳ vọng sau mỗi lần quăng quật cả ngày trời ở phòng khám sức khỏe tổng quát và bất cứ công ty y-dược nào cũng mong mỏi áp dụng để giảm cost R&D hihi. 

Mình thích nhất ở chị là đôi mắt, to, sáng, luôn nhìn thẳng theo kiểu trừng trừng vào người đối diện như đe dọa đừng cà khịa với bà lol. Mình đã từng hi vọng nhìn thấy sự chính trực ở bên trong đó, nhưng cuối cùng không phải. Lizzy rất giỏi bán tầm nhìn, và theo một khía cạnh nào đó, chị là người rất truyền cảm hứng, chị đã dùng trí thông minh của mình để lừa gạt các nhà đầu tư gần cả một thập kỷ cho đến khi nhà báo Carreyrou lên tiếng với tư cách là một phóng viên tại WSJ. Có thể vì ông thích tìm hiểu sâu về những công ty dễ mà khó hiểu như Theranos và vì ông là nhà báo nên mình cảm thấy có sự bực tức và cực đoan, tuy nhiên, có nhiều câu quotes rất hay cho dù đầy hằn học và bitchy. 

Công nghệ trong lĩnh vực y học đòi hỏi một cách tiếp cận khác với các loại công nghệ khác, vì tính mạng của con người là quan trọng hơn hết. Lizzy là người có tầm nhìn, nhưng lại quá thiếu trách nhiệm với tư cách là một công ty khởi nghiệp y tế. Đây  cũng là một lời cảnh báo về đạo đức cho những người nổi tiếng, những người đang được công chúng ngưỡng mộ và tôn sùng, trách nhiệm của họ đối với xã hội. Như Bill Gates có chia sẻ: “Theranos là viễn cảnh xấu nhất xảy ra đối với một công ty khởi nghiệp, khi CEO ưu tiên di sản cá nhân hơn tất cả”. Cá tính, di sản là một điều gì đó đáng tôn sùng, mình cũng tôn sùng điều tương tự, nhưng có lẽ cần cẩn trọng hơn với việc ngưỡng mộ ai đó, cần tìm hiểu thông tin về họ đa chiều và sâu sắc hơn, để tránh thất vọng nhiều cho dù vẫn thương chị mình biết bao nhiêu.

 

Bánh bèo xem gì trên Netflix?

Mình xem Netflix được khoảng 2 năm. Mỗi năm nghỉ khoảng 3 tháng để tập trung vào một mục đích gì đó mà mình cũng không nhớ nữa. Thời gian còn lại hầu như ngày nào mình cũng xem, ít nhất là 1 tập. Nhiều bạn bè mình hay hỏi xem gì mà nhiều vậy, tại sao có nhiều thứ để xem vậy trong khi nhiều bạn cũng thử dùng nhưng không tìm thấy series mình yêu thích và bỏ ngang sau vài tháng. Thế nên mình viết ra bài này, theo dạng liệt kê ngắn gọn, dựa trên kinh nghiệm khiêm tốn và sở thích vô cùng bánh bèo của mình thôi. Mình xem Netflix với nhu cầu giải trí và khám phá kiến thức qua phim ảnh là chính, không đặt quá nặng yêu cầu về nội dung, nên có thể những bộ phim/series mình thích và kể ngay sau đây mình thấy hay còn chưa hẳn bạn đã vậy.

Có một điều may mắn là mình đã xem phim truyền hình dài tập của Mỹ từ hồi còn là sinh viên nên quen với loại phim này, có thể sống chung với hàng ngàn kiểu drama từ trên trời rơi xuống vì mục đích làm thêm season nữa của nhà sản xuất lol. Thế nên khi xem Netflix mình khá dễ dàng adapt các nội dung của họ: cỡ 40% là các series dài tập và phim lẻ mà chúng ta đã biết, 40% là nội dung mới do Netflix tự sản xuất hoặc đi mua, 20% là phim không nói tiếng Anh ví dụ phim Hàn (có vài series đình đám cũng có trên này đó), phim Trung Quốc, nhiều nhất là phim nói tiếng Tây Ban Nha (không nhớ rõ nước nào sản xuất).

Hãy bắt đầu bằng một chuỗi memes cho vui vẻ nhé =)))

Rồi bây giờ sẽ vào chủ đề chính nè. Mình sẽ lựa chọn những phim mình xem được (tức là ai cũng xem được luôn đó), phân loại theo tính chất chứ không phân theo series hay phim ngắn tập, giải thích ngắn gọn và súc tích, bôi đậm các phim mình thích đặc biệt, không review, cảm nhận như nào là các bạn bánh bèo tự phiêu nhé.

  1. LOẠI BÁNH BÈO: 80% là romcom (romantic comedy), là loại dành cho những đứa như mình, luôn sống ở độ tuổi high-school, queen B, pinky gang, mean-girls hay phim công chúa hoàng tử vượt qua trăm ngàn drama (mà cái nào cũng nhàn nhạt) để đến được với nhau.
  • Gossip Girls
  • Big Little Liars
  • Revenge
  • To All The Boy I’ve Loved Before – Ai ship Lana và Noah ko?
  • The Kissing Booth
  • Dynasty
  • Tổ hợp Mean Girls 1,2, Clueless, Sex In the City 1,2,3 và một tỉ phim romcom 90s khác.
  • Riverdale – Xem vì Cole và nghiện vì Cole
  • Once Upon A Time
  • Christmas Prince
  • Chewing Gum
  • Grace & Frankie – hãy xem để tự tin có một tuổi già thật tươi mới (thề đó).

Trong số này, mình thích nhất là rom-com vì đơn giản là xem không cần phải nghĩ nhiều, nhìn ngắm diễn viên đẹp và cảm nhận những khoảnh khắc lãng mạn là chính. Như nhìn thấy mình của một thời High School Musical trong đó, mộng mơ và ngốc xít. Gần đây, những bộ romcom hiện đại do Netflix làm rất hợp thời, dễ thương, nhẹ nhàng, đơn giản và không bị quá sa đà sến súa như những năm 90.

2. LOẠI CREEPY NHƯNG KHÔNG CREEPY LẮM: tức là những bộ phim hơi hướng kinh dị một chút, ban đầu nghĩ là sợ nhưng xem xong lại không sợ tí nào vì đằng sau là rất nhiều tầng ý nghĩa.

  • Stranger Things (hóng mãi ss3, cứ sợ lũ trẻ lớn mất hết cute)
  • The Haunting of Hill House – Phim xuất sắc hết chỗ chê về nội dung, mạch lạc, tâm lý nhân vật, các chi tiết được sắp xếp có duyên cớ từ đầu đến cuối, là bộ phim ma nhưng lại đề cao giá trị gia đình hơn cả.
  • A Series of Unfortunate Events – Style kịch, hơi làm quá kiểu Neil Patrick Harris nhưng 3 em bé diễn viên chính đáng yêu quá mình rất thích.

3. PHIM VĂN PHÒNG không biết gọi là gì phải gọi là phim văn phòng, vì qua những phim này mình học/áp dụng được rất nhiều thứ trong công việc và cuộc sống, Harvey Specter thậm chí còn thay đổi cả suy nghĩ/quan niệm cố hữu của mình. Họ tái hiện hàng ngàn cách xử lý vấn đề và nhiều giá trị khác mà không ai dạy, không tìm ở đâu có, nhất là đối với những ai có tham vọng và ước mơ tiến xa trên con đường sự nghiệp.

  • Boy guard – Phim Anh, nhịp hơi chậm nhưng phản ánh một góc nhìn khác về nghề vệ sĩ nói chung và vệ sĩ cho các chính trị gia, không đơn giản chỉ là mặc áo đen đeo kính mát đi bên cạnh và đỡ đạn hihi.
  • Suits: luôn luôn phải là Suits, câu nói của Harvey trong phim viết ra thành quotes một đống trên instagram vẫn còn không đủ, chắc phải làm một cuốn sách tổng hợp các quotes của ảnh mới hết luôn. Nói chung là một bộ phim mà ai xem xong cũng quào, badass, my one and only Harvey Specter. Thích nhất là cách Harvey luôn luôn dạy Mike về lòng trung thành – thứ tồn tại mãi mãi cho dù hãng luật có đổi tên từ Pearson Hardman thành cái gì đi chăng nữa. Tiếc là seasons 8 chị Meghan Markle đã cưới Harry nên không đóng tiếp và Netflix chỉ mới cập nhật tới phần 7 thôi.

4. PHIM TỘI PHẠM

  • Money Heist – Phim nói tiếng Tây Ban Nha, sub tiếng Anh, là phim tội phạm mà THỀ LÀ HAY NHẤT TỪ TRƯỚC ĐẾN GIỜ LUÔN, những đoạn twist, những chi tiết nhỏ, đánh lừa, giật gân, lật ngược tình thế liên quan với nhau một cách bất ngờ, chưa thấy một kế hoạch ăn cướp nào hoàn hảo và nhiều tình người đến vậy.
  • How to get away with murder – nghe thấy tên chị gái Viola Davis trong dàn cast thì hãy xem luôn đi đừng ngại ngần nhé.
  • Homeland – Được dựa trên câu chuyện có thật của Edward Snowden – người được xem là kẻ phản quốc sau vụ tiết lộ bí mật nghe lén xuyên quốc gia của chính quyền Mỹ. Nhân vật chính có thay đổi từ nam sang nữ nhưng hầu như cốt truyện vẫn giữ nguyên bản chất, là một series đáng xem và đáng suy nghĩ đa chiều về những mặt tối phức tạp vô cùng của chính trị nước Mỹ và chính trị thế giới.
  • Lucifer – Series này có thể được liệt vào khoa học viễn tưởng nhưng nó quá “người” và liên quan tới tội phạm nên mình sẽ đặt vào đây. Lucifer Morningstar – thiên thần sa ngã, đứa con cưng của Chúa bị đày xuống cai quản địa ngục và trừng phạt con người sau vụ nổi loạn thiên đường. Sau hàng thế kỷ, anh quyết định nghỉ hè ở LA, mở club và tận hưởng cuộc sống xa hoa (trụy lạc) như một #playboy. Điều làm nên điểm nhấn của cả series là chất giọng xứ Wales giữa 1 rừng tiếng Mỹ và thần thái trên cả trào phúng Vũ Trọng Phụng của Lucifer. Về nội dung thì không có gì quá nổi bật, nhưng mình thích cách lồng ghép các yếu tố tôn giáo, các nhân vật tôn giáo, từ đó mình có thể tự research và tìm hiểu về Chúa và những mối quan hệ của Người.

5. PHIM CHÍNH TRỊ/PHIM HOÀNG GIA – gộp chung lại đi cho nó có vẻ nghiêm trọng

  • House of Cards – Nếu muốn hiểu chính trị Mỹ bầu cử thế nào, rắc rối, phức tạp, đấu đá ra sao, hãy xem phim này. Hồi còn Kevin Spacey chú đã xuất sắc rồi, nhưng sau khi chú bị sa thải, nhân vật Frank Underwood bị khai tử, Robbin Wright lên làm nữ chính còn badass hơn nữa.
  • Madame Secretary
  • Boy guard bên trên cũng có thể liệt vào đây.
  • The Crown – nói về cuộc đời nữ hoàng Elizabeth II qua diễn xuất của Claire Foy – người mà mình thấy bắt được thần thái của Nữ Hoàng nhất từ trước đến nay. Nếu ai không quen nghe Anh Anh thì sẽ thấy mệt, vì nhịp phim cũng chậm, hoàng gia nên lại càng chậm nữa, nhưng mình xem xong thì không thể nào shut up được vì suốt ngày tập nói câu “Do sit down” vừa nhẹ nhàng, khiêm tốn nhưng 100% quyền lực của Nữ Hoàng. Mình thích gia đình hoàng gia này lắm, nên xem như một cách tìm hiểu về họ luôn, chờ ss3 mãi chưa ra.
  • The Tudors (16+) – Phim lịch sử Anh, sản xuất bởi người Mỹ nên mình thấy khá giống Game Of Thrones, nhất là những cảnh ăn chơi trụy lạc. Phim khắc họa rất rõ con người của vua Henry 8, cha của nữ hoàng Elizabeth, nhất là sự ngông cuồng, tàn ác của ông (chí ít là giống những gì trên wiki viết hihi). 4 seasons, mỗi season thể hiện một cấp độ khác nhau, trải dài một đời trị vì của nhà Vua dám đứng trên cả Chúa trời của nước Anh, khá thú vị.
  • Elizabeth (có 2 tập)

6. PHIM TÀI LIỆU/CUỘC THI

  • The Final Table – đã review.
  • Chef’s Table – đang xem và thấy cực kỳ cực kỳ xuất sắc.
  • Series về hoàng gia Anh nhưng quên mất tên rồi – mình thích tìm hiểu về gia đình này nên xem một loạt phim tài liệu về họ, theo cách nhìn của các nhà sử học, nhà nghiên cứu là chính nên cũng hơi cảm tính.

7. PHIM HOẠT HÌNH – The One and Only Boss Baby đại ca với giọng lồng tiếng của thần tượng Alec Baldwin.

8. PHIM KHOA HỌC VIỄN TƯỞNG

  • Black Mirror – mấy thể loại này xem hơi mệt nên mới chỉ xem mình cái này thôi, xem để giải trí nên thấy cái gì đó hơi mệt là mình để dành khi nào rảnh rảnh mới xem, vì vừa xem lại vừa phải link các tình tiết với nhau để hiểu rất mệt lol, nhưng phim PHẢI NÓI LÀ RẤT XUẤT CHÚNG.

Mình không có nhiều thời gian nên tạm thời liệt kê như vậy. Cỡ hai năm trở lại đây, mình đã thôi xem phim và bình luận phim theo kiểu khó ở, thay vào đó mình chấp nhận sự thật rằng phim làm ra sẽ có những đối tượng khách hàng/khán giả riêng, có mục đích riêng của nó (phim thì bán vé, phim thì tranh giải, phim thì cả hai). Mình thấy dở không có nghĩa là đại chúng thấy không hay, chỉ cần nó làm tốt nhiệm vụ, đáp ứng được nhu cầu của đối tượng mục tiêu là ổn rồi. Mình muốn trở thành một người tiếp nhận nghệ thuật với một tư duy mở, vừa có thể thấu hiểu hết tầng ý nghĩa của những bộ phim Oscar mà không thấy nhàm chán, vừa có thể phát cuồng vì cơ bắp siêu anh hùng và kỹ xảo hoành tráng của các bộ phim bom tấn, nhưng cũng có thể vừa vui cười thoải mái không để bụng với những bộ phim chỉ có mục đích giải trí gây cười.

Và mình nghĩ rằng Netflix sinh ra để phục vụ nhiều đối tượng, nhiều tầng phán xét, nhiều tầng suy nghĩ, nhiều tầng nhu cầu như vậy. Chế độ newsfeed của Netflix rất thông minh, mình càng xem thể loại nào nhiều thì nó càng gợi ý những phim mà mình thích vậy, điều bạn nên làm là thử kiên nhẫn ngồi tìm một chút, xem thử một chút, kiểu gì cũng ngẫu nhiên tìm được series phù hợp. TIN MÌNH ĐI!!!!