#TÔIchiasẻ: Một Số Thay Đổi TỐT và NHỎ Mỗi Ngày

Tôi có nhiều thói xấu, trong đó có những thứ là cố hữu (kiểu như đẻ ra đã vậy), thay vì tìm mọi cách chối bỏ hoặc khiến chúng biến mất, tôi chỉ muốn cải thiện khiến chúng trở nên tốt hơn mỗi ngày. Tôi chưa đọc cuốn Atomic Habits nhưng có biết tới việc duy trì những thói quen nhỏ và tốt mỗi ngày sẽ dẫn tới những kết quả bất ngờ, dựa vào những gì hiểu biết về bản thân, tôi tin cách tiếp cận này sẽ đúng với tôi.

4 tháng làm việc tại nhà khiến tôi nhận ra nhiều điều điều khá tệ về chính mình và bắt đầu thay đổi, như tôi đã đề cập trong một bài viết trước, giờ là lúc tôi chia sẻ một số thành quả nho nhỏ.

Tôi Đã Làm Thế Nào?

Nói là phương pháp thì nghe có vẻ đao to búa lớn, nhưng cách tôi cải thiện một số thói quen xấu-thường xuyên, biến chúng thành tốt-nhỏ cũng khá đơn giản:

  1. Xác định những điểm muốn thay đổi của bản thân, với tôi là: trì hoãn, lười nhác, tiêu xài vô tội vạ. Ban đầu, tôi cũng muốn cải thiện nhiều hơn, nhưng sau đó nghĩ lại nên tiến hành mọi thứ từ từ, dần dần, không được quá nóng vội.
  2. Với mỗi điểm ở trên, xác định kĩ xem nguyên nhân cuối cùng là nằm ở đâu, rồi tìm ra cách phù hợp để chỉnh sửa, điều hướng bản thân mỗi ngày.
  3. Đặt mục tiêu nhỏ thôi, mỗi ngày một xíu, để bản thân và não bộ (tôi nghĩ vậy) làm quen với những thay đổi đó, dần dà tích cóp lại sẽ được nhiều.

Tôi Bớt Trì Hoãn Hơn Nhiều

Tôi vốn là 1 đứa CHÚA trì hoãn, nhất là những việc cá nhân. Ví dụ đi làm còn có deadline, còn có áp lực, còn có trách nhiệm với công việc, nhưng đối với nề nếp sinh hoạt cá nhân thì tôi thích gì làm nấy, trừ phi có người ở bên kêu réo, nhắc nhở thường xuyên (như trước đây ở với bạn cùng phòng).

Điển hình nhất là việc giặt quần áo, tôi rất lười giặt quần áo, luôn trì hoãn việc này nhiều nhất. Đây là việc mà tôi cực kỳ ghét – như một “niềm đau”, vì từ bé tôi đã phải giặt quần áo cho cả gia đình. Nhà chúng tôi hồi đó có 5 người, người lớn mỗi người 1 bộ, kèm theo em trai tôi mới sinh mỗi ngày ị sương sương 10 bộ. Tôi vẫn nhớ nghỉ hè năm lớp 4, suốt 3 tháng trời ngày nào cũng giặt đồ từ tầm 7-9h sáng, chổng m*ng chà cổ áo của Bố, xối poo poo của em trai, bơm nước (bơm tay) tráng qua 3 lượt, rồi ngâm nước xả vải thơm tho. Ngâm xong thì phải phơi nữa, khi đó nhà tôi không có máy giặt để vắt, dây phơi lại cao nên mỗi lần phơi đồ xong người tôi ướt như chuột. Mỗi buổi chiều sau khi quần áo khô lại phải lấy mang vào nhà, phân loại, gấp gọn và cất vào tủ rồi bắt đầu một chu trình y chang vào ngày mai. Những công việc này thực ra rất bình thường, nhưng đối với 1 bé gái 10 tuổi bướng bỉnh và ham chơi ham ngủ là tôi khi ấy, nó là việc mà tôi ghét vô cùng. Sau này lớn lên, khi bắt đầu sống xa nhà và có quyền tự quyết khi nào giặt đồ, tôi luôn trì hoãn chúng, bất kể là giặt, phơi hay gấp.

  • Luôn lười đi giặt, để quần áo cả tuần trời, nhiều lần thậm chí còn bốc mùi.
  • Giặt xong luôn lười phơi, hay để quần áo lại trong máy giặt, để bạn cùng phòng phải nhắc (phơi đi để bản còn giặt). Sau này khi chuyển qua chỗ mới, phải dùng chung máy giặt thì việc này có đỡ hơn đôi chút nhưng cơ bản là vẫn lười phơi ngay sau khi giặt xong.
  • Phơi xong lười gấp, thích để dồn đống trên sofa, hoặc trong giỏ, mặc tới đâu lấy tới đó thay vì dọn dẹp gọn gàng.

Sau khi đã tìm được nguyên nhân sâu-xa của vấn đề, tôi bắt tay vào cải thiện từng chút một:

  • Phân rõ ngày giặt quần áo trong tuần, số lượng quần áo của tôi không nhiều nên mỗi tuần tôi giặt 2 lần, tôi phân chúng ra vào thứ 4 và thứ 7. Chọn thứ 4 vì hầu như đó là ngày trong tuần, rất ít người giặt đồ, chọn thứ 7 vì tôi không muốn dồn tất cả mọi việc nhà vào ngày chủ nhật, tâm trạng khi biết mình vẫn còn 1 ngày để nghỉ sẽ tốt hơn “ngày mai lại là thứ 2”.
  • Mỗi lần giặt, tôi hẹn giờ khi nào sẽ giặt xong trên điện thoại. Tôi tự đặt cho bản thân giới hạn là phải đi phơi đồ trong vòng 5 phút khi nghe tiếng chuông nhắc nhở.
  • Lấy quần áo vào lần giặt tới để không phải đi lại nhiều lần. Phân loại và gấp chúng ngay khi mới đem về nhà, tránh đêm lười lắm mộng.
  • Để đảm bảo tôi luôn nhớ lịch trình, tôi ghi sẵn thời gian biểu giặt đồ lên 1 chiếc bảng, treo ngay ở bàn ăn.
Để nhắc nhở bản thân nghiêm túc với các lịch trình đã đặt ra, tôi mua 1 chiếc bảng để viết những thứ cần ghi nhớ, có thể là lịch cố định, những thứ cần mua, lịch tập thể dục hoặc mấy câu đáng yêu vu vơ làm tôi vui mỗi ngày.

Sau cỡ khoảng 1 tháng thực hiện quy trình mới này, tuy đôi lúc có xao nhãng, nhưng tôi đã đạt được một vài thay đổi tích cực:

  • Duy trì được việc giặt đồ theo lịch, như một thói quen, trừ khi có việc gấp hay cơ thể không khoẻ (ví dụ đi tiêm vacine về nằm liệt 2 ngày).
  • Luôn phơi đồ ngay sau khi giặt xong, gấp đồ ngay sau khi lấy chúng vào. Cảm giác thực sự là rất rảnh tay và TUYỆT VỜI, cứ như mình đã hoàn thành xong một việc gì đó lớn lao vậy.
  • Nhận ra mọi thứ khá đơn giản, chỉ cần nghiêm túc và có trách nhiệm với những kế hoạch của mình, cho dù chúng bé tí teo.

Tôi Vui Khi Làm Việc Nhà

Nhờ những thành tựu be bé của việc bớt trì hoãn ở trên, tôi bắt đầu áp dụng phương pháp này vào một số việc nhà mà tôi chúa ghét. Tôi sử dụng cảm giác hào hứng khi xong việc để trigger bản thân thực hiện chúng ngay khi có thể:

  • Lên lịch cho những việc tôi có nhiều khả năng trì hoãn, chủ yếu là việc nhà như rửa bát, hút bụi, lau nhà, dọn WC, tắm cho các anh con, ect.
    • Tôi rửa bát ngay sau khi ăn xong, hoặc nếu lười lắm cũng cố không ngâm bát bẩn qua đêm, để sáng mai thức dậy tôi sẽ có một buổi sáng thật nhẹ nhàng và rảnh rỗi.
    • Tôi lau nhà ướt (bằng robot hút bụi) 2 lần 1 tuần để các anh con có sàn nhà sạch sẽ để chơi, ngồi ngắm các anh ngủ trên sàn nhà thơm mát mùi bạch đàn thực sự là một niềm “joy” đúng nghĩa.
    • Tôi luôn hút bụi giường chiếu trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy. Duy trì thay drap giường 1 tuần 1 lần. Trước đây, nếu tôi tốn 30 phút để thay xong drap giường, thì giờ chỉ cần 3 phút. Sau đó, tôi sẽ được tận hưởng cảm giác sạch sẽ, tha hồ lăn lộn trên drap mới với chút mùi “nắng” còn đọng lại.
    • Tôi tắm cho các anh con 2 tuần 1 lần, mỗi lần tắm là như đi đánh trận với cả 3 mẹ con, nhất là với Yuan vì lông ảnh nhiều và dày. Nhưng sau đó nhìn thấy con mình đứa nào cũng thật sạch và thơm, ôm chỉ muốn cắn cho phát, thì chút lau lau sấy sấy có là gì?
  • Đặt timer nhắc nhở cho các việc nhỏ, vì không có ai ở bên để chắc tôi cả, thay vì để thời gian trôi đi và tôi trở nên chây ì trở lại, đặt timer giúp tôi biết giới hạn là ở đâu, nếu bỏ lỡ nó thì có thể tôi sẽ phải đối mặt với cảm giác hụt hẫng về sau.
  • Sử dụng dọn dẹp nhà cửa như một liệu pháp dọn dẹp tâm hồn. Mỗi lần tôi thấy bế tắc hoặc tâm trạng không ổn, tôi thường bật một playlist nhạc nhẹ nhàng và đi dọn nhà, vì chúng giúp tôi xao nhãng khỏi suy nghĩ tiêu cực hoặc không tốt kia, để sau khi tôi hoàn thành xong thì tâm trạng luôn khá hơn nhiều vì những niềm vui nho nhỏ kể trên.
Chế độ Timer trong đồng hồ báo thức, nhắc nhở từ việc lớn tới nhỏ.

Thực ra, ban đầu tôi cũng gặp khá nhiều vấn đề để duy trì mọi thứ, nhưng may thay tôi không đặt quá nhiều áp lực lên bản thân, ví dụ như phải làm đúng 100% hoặc thực hiện chúng một cách máy móc.

  • Nếu chưa kịp làm luôn vì đang bận hay dở tay việc gì đó, thì để làm sau, chỉ cần không để qua tận vài ngày sau là được. Ví như timer nhắc nhở đi phơi quần áo, nhưng tôi đang có mood gõ những dòng blog này, nên tôi sẽ ngồi viết cho xong, sau đó mới đi phơi, không để nó qua ngày mai là được. Nếu tôi không kịp lau nhà “ướt” vào hôm nay vì tôi có khá nhiều việc khác phát sinh, thì tôi cho phép mình dời lịch vào ngày mai khi tôi có nhiều thời gian rảnh hơn, và đảm bảo tôi sẽ thực hiện nó.
  • Trân trọng những thành tựu nhỏ, tôi chọn lựa cách ghi chép chúng như một hành trình, mỗi ngày góp nhặt một chút, 1 tuần, hay 1 tháng nhìn lại sẽ thấy mình tự trở nên nề nếp hơn tự lúc nào.
  • Cuối cùng, là không nôn nóng, cho bản thân thời gian thích nghi và không gian để thở khi cần.
Đây là giường của tôi sau mỗi lần tự thay drap, mặc dù không gọn gàng chuẩn chỉnh được như chị buồng phòng, nhưng cảm giác nằm trên chăn đệm sạch cho chính mình thay là cực kỳ THOẢ MÃN.

Tôi Mua Sắm Chủ Động Hơn, Để Tiết Kiệm Thời Gian

Tôi chưa bao giờ là người mua đồ có kế hoạch, tôi tiêu tiền vô tội vạ và không theo nguyên tắc nào cả, mặc dù tôi đã tự động lên plan tài chính cá nhân 100 lần trên những spreadsheet trông thật chuyên nghiệp và thất bại 100 lần. Tôi có những khoản tiết kiệm, nhưng hầu như là đến từ khoản thu nhập theo năm (bonus) chứ không phải từ sự tích luỹ hay đầu tư hằng tháng. Tôi chưa bao giờ tự tính toán xem mỗi năm mình kiếm được bao nhiêu, mình tiêu bao nhiêu, cho những việc gì.

Gần đây, để thay đổi thói quen sử dụng tiền của mình, tôi có đọc cuốn Tâm Lý Học Về Tiền – đây là cuốn tôi đọc khá kỹ và rất có ích với tôi ở thời điểm hiện tại, mặc dù tôi chưa thể áp dụng hết các kiến thức trong sách, nhưng chúng giúp tôi suy nghĩ bao quát, suy nghĩ được xa hơn, có trách nhiệm hơn với việc chi tiêu của mình. Tôi vẫn đang trong quá trình học hỏi và cải thiện dần, nên chưa thể chia sẻ hay review gì nhiều được, nhưng có một hành vi mà tôi nghĩ rằng đã giúp tôi tiết kiệm được khá nhiều thời gian (thời gian là tiền bạc mà), giúp tôi bớt suy nghĩ những khoản vụn vặt, để tâm trí và đầu óc làm những việc khác có ích: MUA SỈ.

Trước đây, tôi mua sắm khá lộn xộn. Đơn cử khi tôi sống cùng bạn, tôi mua vật dụng sinh hoạt cá nhân khi tôi phát hiện ra chúng đã hết và tôi cần chúng ngay, chứ không có kế hoạch gì nhiều cả, ví dụ:

  • Một hôm đi làm về tôi phát hiện ra hết nước rửa chén, thì tôi sẽ xuống siêu thị dưới nhà mua 1 chai về rửa tiếp, không hề nghĩ rằng chai nước rửa đó mắc hơn so với tôi mua ở siêu thị lớn vài ngàn, hoặc không hề biết nếu tôi mua can refill 1 lít thì chúng tôi có thể dùng được 3-4 tháng, với giá rẻ hơn cực nhiều (nhiều hơn bao nhiêu thì tôi cũng chưa tính).
  • Tôi có thói quen uống Coca zero hoặc pepsi zero, khi còn đi làm ở công ty, mỗi khi buồn buồn tôi lại xuống cửa hàng tiện lợi bên dưới mua 1 lon với giá 12.000đ, thay vì mua cả thùng (24 lon) rồi mang theo đi làm, tính ra mỗi lon tầm 8-9k thì phải, và không cần tốn thời gian nghĩ ngợi + đi xuống dưới mua đồ.
  • Con gái chúng tôi thường kẹp tóc bằng chiếc kẹp càng cua, những chiếc kẹp này thường bị gãy trong những tình huống rất bất ngờ mà hầu hết chúng tôi ít ai có nhiều hơn 2 chiếc kẹp khác để dự phòng.
  • Những thứ vặt vặt như vậy trong cuộc sống, nhưng tích tiểu lại thành nhiều, mỗi ngày một ít, chúng tốn thời gian của tôi từ công sức đi lại, tới việc động não mua gì, brand nào, mẫu mã nào, ở đâu, chưa kể phải bỏ bộ nhớ để ghi nhớ kẻo quên.

Thay đổi bắt đầu từ lần tôi bị mất kẹp tóc, bình thường tôi sẽ qua siêu thị cạnh nhà mua 1 chiếc với giá cắt cổ (25k/chiếc) và dùng tiếp cho tới khi nó bị gãy, tôi sẽ lại qua mua tiếp. May thay, lần đó tôi quyết định tìm mua trên lazada và phát hiện ra rằng nếu tôi mua 12 chiếc cùng 1 lúc thì giá cũng chỉ tầm 5-6k/chiếc mà thôi. Sự chênh lệch khá nhiều về giá này khiến tôi nhận ra rằng, à hoá ra mình có lựa chọn này, rẻ và tiện lợi đến vậy. Từ đó, sau khi đặt mua 12 chiếc kẹp tới giờ (cỡ khoảng 6 tháng), đã lâu rồi tôi không phải bực bội vì tóc dài loà xoà khi kẹp gãy, không còn phải ghi nhớ mua kẹp 25k khi đi siêu thị nữa, chiếc này gãy thì đã có chiếc khác ở nhà thay thế, đến khi nào chúng gần hết thì tôi mua mẻ tiếp theo, vậy thôi.

Đây là lần đầu tôi mua đồ cá nhân dạng sỉ, mặc dù chỉ là một chiếc kẹp tóc nhỏ bé nhưng nó giúp tôi nhận ra mình có thể loại bỏ những suy nghĩ vụn vặt tủn mủn mỗi ngày bằng cách mua sỉ có kế hoạch. Tôi bèn áp dụng cách mua sắm này vào 1 số loại đồ đạc, vật dụng cá nhân trong nhà:

  • Những gì có thể mua sỉ được, tôi thường mua theo quý (tức là đủ dùng trong vòng ` quý). Từ nước rửa bát, nước giặt, nước lau nhà, nước rửa tay, kem đánh răng, nước súc miệng, tới băng vệ sinh, bông tẩy trang, bút, ngòi bút, găng tay rửa bát hay cát ị của các anh con.
  • Tận dụng các dịp sale để có giá hoặc các combo ưu đãi hơn.
  • Tính toán ước chừng, không cần quá chính xác, đảm bảo hạn sử dụng trong thời gian cho phép là được.

Sau khi thực hiện điều này được 1 quý, thì tôi rút ra được một vài bài học nhỏ:

  • Tôi cảm thấy mình chủ động hơn thật, nhất là trong khoảng thời gian dịch bệnh 4 tháng vừa rồi, khi cơ hội đi ra khỏi nhà mua hàng là rất ít. Tôi không phải mua thêm hay thiếu thốn đồ dùng sinh hoạt gì trong nhà cả, các anh con của tôi không phải nhịn ị vì thiếu cát, tôi không bỗng dưng một hôm nào đó lười rửa bát vì hết nước rửa chén.
  • Tôi tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Tôi không còn dành hàng giờ surfing các trang thương mại điện tử để tìm mua thứ này thứ kia, tôi không phải nghĩ cố gắng nhớ xem mình có quên cái gì không khi đi siêu thị , rồi về tự trách mình đã quên, ngày hôm sau mua tạm bợ một thứ khác cùng chức năng để thay thế. Thời gian, sức lực đó tôi dành để suy ngẫm (lol), có thể là ngủ (lol lol) hay làm những việc khác có ích hơn cho bản thân.
  • Mua sỉ không đồng nghĩa với tiết kiệm. Tôi vẫn chưa thể tự nhận là tiêu tiền thông minh, tôi cũng chưa tính việc mua sỉ như vậy tiết kiệm giúp tôi được bao nhiêu. Lâu lâu, tôi vẫn mua đồ theo hứng, nhưng chủ yếu là quần áo, sách vở, đồ ăn, trang sức – những thứ có thể hứng trong phạm vi cho phép.
Suốt nhiều tháng cả thành phố lockdown các anh con không hề thiếu thốn thứ gì (trừ pate tươi Thepet)

Sau tất cả, tôi hài lòng với những thay đổi này, tôi sẽ tiếp tục áp dụng và cải thiện chúng trong tương lai. Nói về tiền bạc hay tài chính, tôi vẫn là một kẻ rất lơ mơ!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.