#TÔI HỌC – Bắt Đầu Học Về Tình Yêu

Bây giờ là 00:23 phút, đáng nhẽ ra tôi phải đi ngủ từ lâu, sau khi đợi retinol thấm vào da. Trước khi đặt lưng xuống, tôi có tranh thủ đọc 1 chương của cuốn sách tôi mới tìm hiểu gần đây: The 5 Love Languages® Singles Edition. Sau khi đọc xong chương đầu, tôi quá háo hức, đến nỗi phải bật dậy, mở lap, viết những dòng này, để gào thét lên với cả thế giới rằng TÔI ĐANG HỌC YÊU.

Tôi là đứa thích đọc sách, thường xuyên tìm hiểu đầu sách hay để đọc, sách của tôi trải dài từ kinh tế, marketing, sáng tạo, kỹ năng sống tới thơ ca, văn chương, nghệ thuật, nhưng tuyệt nhiên không có cuốn nào dạy yêu. Trước khi biết đến cuốn sách này, tôi cũng không hề nghĩ là mình cần phải học về một thứ vốn dĩ nhiên như quả đất, chỉ nghĩ rằng trau dồi thêm kiến thức, điều chỉnh hành vi, tâm lý, nâng cao tư duy, tự khắc mọi thứ sẽ được sắp xếp và an bài.

Yêu Cũng Phải Học À?

Mọi chuyện diễn ra khá tình cờ, nhờ một người đặc biệt – mà tôi tạm gọi là The Beast bảo tôi thử làm 5 love languages quizz. Tôi xưa nay chỉ có làm trắc nghiệm tính cách hoặc quizzes tào lao trên buzzfeed, chứ chưa bao giờ nghĩ làm quizz để tìm hiểu về hành vi yêu của mình cả. Tôi cũng nghe theo và làm, ra kết quả là Physical Touch – một dạng ngôn ngữ tình yêu cần có động chạm thân mật. Như thường lệ, tôi đọc thêm diễn giải của tác giả về kết quả của mình, lần mò vào website tọc mạch thêm một chút, biết được Dr. Gary Chapman là một tiến sĩ tâm lý – tác giả người Mỹ, khá nổi tiếng với những nghiên cứu và xuất bản về 5 loại ngôn ngữ tình yêu. Mọi thứ có vẻ rất học thuật, hơi lý thuyết, nhưng sau khi bắt đầu đọc thử vài samples trong các cuốn sách của ông, tôi bỗng nhận ra: suốt từng ấy năm yêu đương, tôi hoàn toàn dựa vào cảm xúc, cùng lắm là đọc vài ba cái tips (tào lao có mà hữu ích cũng có) trên mạng, chứ chưa bao giờ chủ động tìm hiểu về nó như một loại tri thức cần phải có.

Tôi là một thiếu nữ từng trải như tôi, cũng kinh qua kha khá mối tình, trải nghiệm đủ hỉ, nộ, ái, ố của thứ tình cảm tự nhiên này, vẫn luôn nghĩ rằng mình cần “nội hàm với duyên phận”, biết điều, cùng lắm là cung hoàng đạo là đủ, chứ chưa bao giờ nghĩ rằng tôi sẽ cần phải học một cách bài bản.

Hầu hết chúng ta chưa bao giờ thử dừng lại một phút giây nào đó, tự hỏi bản thân: Mình cần phải học gì về tình yêu để có những mối quan hệ viên mãn hạnh phúc?

Tình Yêu Quanh Tôi

Tình yêu quanh tôi muôn màu muôn vẻ, nhưng tựu chung lại có 3 kiểu chính:

  • Kiểu hạnh phúc, thuộc phần nhỏ, chủ yếu đến từ bạn bè mà tôi may mắn quen biết và chứng kiến tình yêu của họ, cho tôi thêm nhiều niềm tin vào tương lai phù phiếm lol.
  • Kiểu không hạnh phúc, thuộc phần lớn, tôi có thể thấy ở bất kỳ dâu, từ mạng xã hội cho tới ngoài đời thực.
  • Kiểu tìm lại hạnh phúc sau nhiều đổ vỡ. Đây là kiểu rất hiếm, số tôi quen chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nói về kiểu hạnh phúc, tôi không thể đoán trước tương lai của họ là gì nhưng chí ít tới thời điểm hiện tại thì họ vui vẻ bên nhau. Hầu hết họ là các cặp đôi tư duy cấp tiến và trưởng thành, tôn trọng partner, không vội vã, ở bên đúng người trong đúng thời điểm, từ từ tìm hiểu nhau và xây dựng mối quan hệ (hoặc gia đình). Những người kiểu này cho tôi cảm giác vui lây khi ở bên cạnh “ánh hào quang tình ái” của họ, chứ không phải ghen tị hay thầm ngưỡng mộ.

Nói về kiểu không hạnh phúc. Ví dụ xung quanh tôi nhiều đếm không xuể, là các mối quan hệ đều bắt nguồn từ tình yêu, nhưng sau đó là cả một quá trình đau-khổ-giận-hờn-trách-móc, có nhiều cặp kết thúc được, nhưng có nhiều cặp không đủ dũng cảm bỏ qua những ràng buộc. Tôi không thể nhớ hết bao nhiêu người chị, người bạn của tôi chia sẻ những bài viết kiểu “đàn bà lấy chồng lãi mỗi đứa con”, “phụ nữ lấy chồng đồng nghĩa với hi sinh”, “đàn ông phải thế này, đàn bà phải thế nọ”….Tôi chưa trải qua nên không biết những suy nghĩ đó là đúng hay sai, cũng không có tư cách để phán xét, nhưng với tôi thì cái gì cũng đều hai mặt và có tính tương đối.

Còn kiểu cuối cùng, bên cạnh tôi chỉ có vài người, đều là những người tôi thương yêu và vô cùng trân quý. Họ là những minh chứng cho việc tình yêu luôn tồn tại, chỉ là chuyển từ anh này qua anh khác, kể cả giữa hai người có nhiều ràng buộc về pháp lý và trách nhiệm. Họ là những bông hoa chưa bao giờ ngừng nở rực rỡ, kể cả trong lúc buồn bã u sầu nhất. Tôi khâm phục cách họ vượt qua những đổ vỡ mà vẫn tự tin tiến về phía trước, đặt hoàn toàn niềm tin vào bản thân và tương lai.

Vì Sao Tôi Học Yêu?

Tôi sinh ra và lớn lên ở một làng quê miền núi Bắc Trung Bộ, từ bé tôi được nuôi dưỡng và bao bọc bởi một gia đình lớn gồm nhiều thế hệ. Vì thế, nên quá trình trưởng thành của tôi chứng kiến nhiều sự việc phức tạp giữa người với người, mà nhiều trong số đó bắt nguồn từ tình yêu và kết thúc không mấy có hậu cũng vì tình yêu.

Ở xã tôi, số thanh niên học lên đại học hoặc kiếm được công việc tử tế sau đại học khá ít. Các em gái ở quê tôi phần lớn đều lấy chồng sớm, và nhiều trong số các cuộc hôn nhân vội vàng đó không có kết quả mấy tốt đẹp theo những gì tôi chứng kiến. Nó như một vòng luẩn quẩn: kết hôn sớm => có con sớm => để con lại cho ông bà chăm, bố mẹ sẽ đi làm ăn xa ở đâu đó (hoặc là khu công nghiệp, thành phố lớn, hoặc xuất khẩu lao động) => con cái không được dạy dỗ và chăm sóc tử tế => lớn lên lại quay một vòng như chiếc boomerang. Ở làng, tôi là chị gái duy nhất ở độ tuổi 18 lần thứ 11 còn chưa kết hôn, trong khi em dâu (lấy em họ tôi) sinh năm 2000 đã có con được gần 1 tuổi, hoặc cháu họ tôi sinh năm 2004 cũng đã bỏ học đi làm và có người yêu. Tôi không dám phán xét gì về sự lựa chọn của họ, tôi chỉ hơi buồn khi nghĩ về chúng. Sau tất cả, liệu có phải do họ không được trang bị đầy đủ kiến thức, tinh thần trước khi bước vào mối quan hệ lâu dài và không biết làm thế nào để xây dựng một tình yêu lành mạnh?

Từ khi biết nhận thức, tôi đã luôn tự dặn bản thân không được settle down quá sớm, hồi bé là do tôi thích làm nữ cường, kiểu nữ doanh nhân thành đạt các kiểu, sau này lớn thì vỡ ra là cần thời gian để trải nghiệm cuộc sống, biết tự yêu thương bản thân, đầu tư vào tâm hồn và tri thức trước, để khi gặp đúng người, không phải vì một lí do gì mà rời xa họ cả. Độc thân hơn 2 năm nay, tôi không hẹn hò ai vì tôi có quá nhiều việc phải làm, lại càng không muốn vồ vập vào một mối quan hệ chóng vánh. Tôi luôn tin vào vũ trụ, chỉ cần luôn nỗ lực hoàn thiện bản thân, rồi sẽ có người xứng đáng xuất hiện.

Tôi đã qua khoảng thời gian né tránh này rồi lol

Thay vì đặt tình yêu vào một đối tượng chủ thể nào đó, tôi tin vào sự tồn tại của nó, chúng luôn ở quanh ta, trong cuộc sống này. Yêu bản thân, yêu bạn bè, gia đình, yêu đời, chẳng phải đều là yêu đúng không?

Trong khoảng thời gian độc thân, tôi đã học khá nhiều điều thú vị, từ kĩ năng nghề nghiệp, tâm lý học, quản trị học với cả binh pháp Tôn Tử lol. Tôi nghĩ vậy là đủ dùng. Bỗng nhiên, như một cơ duyên, The Beast bước vào cuộc đời tôi theo cách mà tôi không hề lường trước, khiến tôi nhận ra rằng mình cần phải học yêu, không phải để làm một chuyên gia tình yêu, để viết mấy bài blog về các mối quan hệ hay gì cả, mà để:

  • Biết yêu đúng đắn
  • Biết xây dựng mối quan hệ lành mạnh (healthy relationship)
  • Có hạnh phúc lâu dài, bằng cả trái tim và lý trí

Cuối cùng, tôi cũng tìm được người mà tôi muốn ở bên, muốn yêu thương họ nhiều đến vậy. Thế nên, tôi đang nghiền ngẫm cuốn 5 love languages này như một bước khởi đầu, kết quả thế nào, tôi có tiếp tục học tiếp không thì chắc phải để thời gian trả lời.

Tôi sẽ tiếp tục cập nhật trong một bài viết khác.

P/s: dạo này chả muốn làm gì, chỉ muốn yêu đương

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.