#TÔILÀM – WFH Ngày thứ “n” và câu chuyện quản lý năng lượng bản thân

Tôi không còn nhớ mình đã làm việc ở nhà (WFH) ngày thứ bao nhiêu nữa, chỉ biết rằng thành phố tôi sống đang ở trong đợt dịch cao điểm cũng lần thứ “n”, khu tôi ở đang bị phong toả vì hàng xóm có một nhà dương tính, tôi cũng không buồn đếm xem bao lâu thì sẽ được tự đi bộ ra siêu thị mua đồ.

Tâm trạng của tôi khi viết những dòng này, là đang vô cùng bế tắc, trong việc điều tiết và quản lý năng lượng nội tại của bản thân khi phải đối mặt với chính mình quá lâu.

Nghĩ là an yên, nhưng lại ép mình thành bí bách

Với một người hướng nội, thích dành thời gian một mình như tôi thì WFH quả thực là một điều tuyệt vời. WFH tôi không còn phải tiếp xúc với nhiều người, không phải dậy sớm đi làm, không phải make up, ăn mặc chỉnh tề, không sợ ai nhìn lén màn hình, có được sự tự do trong khuôn khổ cho phép để làm việc và dành một chút thời gian cho sở thích riêng. Đây cũng là khoảng thời gian được tôi cho là hợp lý để có thể sống chậm, sắp xếp lại thói quen và làm nhiều việc mà trước đây tôi quá lười để thực hiện.

Ban đầu, tôi đặt ra rất nhiều mục tiêu và hằng hà sa số các thói quen tốt khác rất bày vẽ, kiểu như:

  • Dậy sớm (6-6h30), đi ngủ sớm (22h)
  • Tập thể dục 30 phút
  • Lowcarb giảm mỡ bắp tay
  • 2 tiếng học mỗi ngày
  • Mỗi tuần 1 cuốn sách
  • Hay là viết bài cho blog này
Đây là tôi sau khi lập xong to-do-list lol. Meme credit to: some where on the internet

Thoạt đầu, tôi cũng rất cố gắng để thực hiện, mỗi ngày đều ráng hoàn thành những gạch đầu dòng lý tưởng. Để điều gì đó trở thành thói quen thì thông thường mất 21 ngày, khác nhau giữa người làm được và không làm được là ở sự kiên trì. Đối với một đứa nóng ruột như tôi thì mới được 3 ngày đã bắt đầu tự thưởng cho bản thân bằng cách xem một lèo vài drama series ngôn tình tới gần sáng (trong vài ngày liên tiếp). Và thế là không chỉ thời gian biểu mà nhịp sinh học của tôi trong 2-3 tuần sau đó đều lộn tùng phèo: xem phim trễ – dậy muộn – làm việc uể oải – ăn uống không tử tế – không có thời gian tập thể dục – cũng lơ là lười nhác luôn mấy việc dọn dẹp hằng ngày – tâm trạng chán chường, luôn tự trách mình nhưng không có cách nào thoát ra khỏi. Đó là một những ngày vô cùng tối tăm trong chuỗi WFH của tôi mà tôi tự cảm thấy rất xấu hổ, không dám chia sẻ với ai (sợ bị chửi vào mặt lol).


Đã đến lúc thành thật về sự thất bại của bản thân

Tôi đọc đâu đó trên mạng, chỉ khi sống một mình, chúng ta mới bộc lộ ra nhiều tính xấu nhất. Có nghĩa là khi bạn hoàn toàn một mình, chịu trách nhiệm 100% với cuộc sống và hành vi của mình, không ai ở bên để nhắc nhở, động viên, hay làm hộ bạn; bạn cũng không có tấm gương nào để phản chiếu, chỉ còn chính mình, lúc đó, tất cả những gì bạn làm sẽ phơi bày rõ rệt bạn là ai, thói quen sống của bạn ra sao, bê tha, lười nhác hay tốt đẹp thế nào.

Đối với tôi, tôi quen ở một mình, sống cũng không gọi là quá buông thả vì tôi còn 2 anh con phải chăm sóc (nói tới đây lại chợt nhớ chưa xúc cát, nên dừng phím đi xúc xong mới dám vào gõ tiếp), tôi có thể ăn ở cẩu thả nhưng bụng hai ông con không thể tự no, nhà không thể tự sạch cho hai ảnh chơi đuổi bắt, và chậu cát cũng không tự dọn để các anh có chỗ đi ị hằng ngày. Từ ngày dọn ra ở một mình, tôi đã trở nên quy củ, sạch sẽ, ngăn nắp hơn hồi còn ở cùng bạn rất nhiều. Tuy nhiên, tôi gặp vấn đề về tìm cảm hứng và động lực mỗi ngày. Tôi cảm thấy mình là một đứa thất bại, toàn phần.

Meme credit to memegenerator.net

Tôi làm công việc sáng tạo hằng, mặc dù có phải đụng tới số má nhưng không quá nhiều và phức tạp. Trước đây, khi cuộc sống còn bình thường, tôi rất dễ tìm cảm hứng từ những điều nhỏ nhặt xung quanh, tôi cũng là một đứa thích ở nhà, theo dạng bận-rộn-không-làm-gì-cả, vì đó là khoảng thời gian tôi lấy lại năng lượng, suy nghĩ và tìm kiếm ý tưởng mới. Còn bây giờ, khi đã ở nhà được khoảng 3 tháng, thì việc ở nhà này quả thực hơi nhiều đối với tôi. Hằng ngày, tôi vẫn lên sân thượng phơi quần áo, ngắm nhìn thành phố và vận động nhẹ, nhưng nó không thể giúp làm giảm đi cảm giác ngột ngạt và bế tắc trong tôi.

Tôi nhớ những tuần liên tiếp, tôi mệt mỏi, uể oải, chán chường, trong tất cả những việc mà tôi làm. Tâm trạng tồi tệ này không chỉ ảnh hưởng tới công việc mà còn cả tinh thần, không việc gì tôi làm có được kết quả như mong muốn. Tôi quay cuồng trong sự tù túng này một thời gian dài, mà không biết đường ra.

May mắn thay, với bản năng của một Xử Nữ, tôi tự nhận thức được sự đi xuống này, lường trước hậu quả của nó và bắt tay vào cải thiện dần dần.


Quản lý năng lượng chứ không quản lý thời gian

Khi đào sâu tìm hiểu nguyên nhân, tôi nhận ra nhiều vấn đề, nhưng lớn nhất vẫn là tôi không đủ thể chất cho những việc tôi muốn làm. Bắt nguồn từ xem phim đêm, ngủ trễ, nhưng vẫn phải dậy làm việc, buồn ngủ không tập trung, công việc trễ nải, chỉ toàn ăn đồ ăn vặt hoặc ăn nhanh, cũng không quan tâm chăm sóc da dẻ, một vòng luẩn quẩn, tất cả đều tựu chung lại là tôi bị thiếu năng lượng trầm trọng. Điều đầu tiên tôi phải làm chính là lấy lại sức khỏe của mình chứ không phải vẽ ra một thời gian biểu có vẻ khoa học rồi bắt ép bản thân mình chạy theo nó.

Tôi nhớ đến điều mình đọc được trong cuốn On Managing Yourself được chọn lọc và xuất bản bởi Harvard Business Review: “Most people realize that they tend to perform best when they’re feeling positive energy. What they find surprising is that they’re not able to perform well or to lead effectively when they’re feeling any other way.”

Ước gì tôi nhận ra chân lý này sớm hơn.

Giải pháp đơn giản chỉ là lời Bác Hồ dạy: “Có sức khoẻ là có tất cả, không sức khoẻ là không có gì”. Câu hỏi đặt ra lúc này là: Lên kế hoạch như thế nào?

Với một đứa khá nông nổi, nóng nảy, muốn có kết quả nhanh chóng như tôi thì việc đầu tiên là phải tự giảm bớt sự hào hứng bất chợt ban đầu, từ từ suy nghẫm và tìm hiểu xem phương pháp nào phù hợp với mình nhất (chứ không phải thấy người ta thành công rồi mình cũng đâm đầu vào làm y chang), áp dụng nó ra sao để có thể vừa trị được tính cả thèm chóng chán của tôi mà lại vừa có hiệu quả lâu dài. Sau 1000 lần thất bại trong các kế hoạch giảm mỡ, giảm kí, duy trì lối sống healthy, điều tôi đúc kết ra là: không được vội vàng, mỗi ngày cố gắng một chút, thay đổi dần dần và tạo lối sống “phòng bị chóng chán”.

  • Tôi không phải là người phù hợp dậy sớm, nên thay vì cố ép bản thân dậy lúc 6-6h30 mỗi ngày, tôi cho mình ngủ tới 7-7h30. Dẫu sao cũng làm việc ở nhà, không phải lăn lội chen chúc lên công ty như những ngày còn bình thường.
  • Không cố đi ngủ (khi mình đang tỉnh như sáo) hoặc lên kế hoạch ngủ sớm, để rồi lên giường vào 22h, nằm xem phim lướt nét tới 2h sáng. Tôi ngủ lúc nào tôi cảm thấy thực sự buồn ngủ và học cách ngủ đúng cách, ngủ sâu, ngủ chất lượng, theo series Headspace Guide to Sleep trên netflix bằng một vài bài thiền định chánh niệm trước khi ngủ. Chúng thực sự hiệu quả với tôi.
  • Tập thể dục nhẹ nhàng. Tôi đã trải qua khoảng thời gian đi gym điên cuồng, khiến cardio, legs day trở thành nỗi ám ảnh, nên bây giờ tôi không cố bắt bản thân phải tập thật nặng nữa. Chỉ vài ba động tác đơn giản cho cơ thể thêm linh hoạt theo các videos trên Youtube, nâng cường độ lên dần dần theo tuần, chứ không cần phải theo ngày.
  • Tự nấu ăn là việc mà lâu nay tôi vẫn làm, nhưng tôi thay đổi một chút bằng việc uống một ly nước chanh ấm vào mỗi sáng sau khi thức dậy để thanh lọc cơ thể, ăn một trái táo nhỏ, hạn chế tinh bột xấu, nạp nhiều rau, cá và tinh bột tốt. Tôi cũng bổ sung thêm vitamin C qua quả ổi và dùng một ít doping là sâm Hàn Quốc lol (tới tuổi này rồi, tôi cần đồ bổ thực sự).
  • Tắm vào buổi sáng, thay vì buổi tối. Trước đây tôi hay tắm vào buổi tối, nhưng tôi luôn có tư tưởng lười tắm, chây ì vì bận lướt điện thoại. Nên bây giờ buổi tối tôi sẽ chỉ lau rửa sơ sơ, thay quần áo để có cảm giác sạch sẽ trước khi ngủ và tắm lại vào buổi sáng. Nó giúp tôi tỉnh táo hơn, sẵn sàng bắt đầu một ngày mới với tâm thế rất: sạch sẽ, sảng khoái lol.
  • Giảm bớt thời gian và tần suất xem phim. Đây là điều khó nhất vì tôi vốn là một đứa nghiện xem phim nhiều tập, từ Âu Mỹ tới Hàn Trung, nhất là trong khoảng thời gian tôi đang điên cuồng vì series Đại Tần Đế Quốc – tôi có thể xem lại seasson 4 cả ngàn lần mà không chán. Tôi chia phim ra làm 2 loại: đối với loại phim bộ hay phim xem lại nhiều lần, tôi chỉ được phép xem trong lúc nấu và ăn hằng ngày, đối với phim mới hoặc phim lẻ, mỗi tuần sẽ dành ra 2 buổi tối gọi là movies day, chọn lọc những bộ phim tôi muốn xem hoặc chưa xem và thưởng thức chúng.
  • Tôi học và đọc lúc nào tôi cảm thấy muốn và tỉnh táo, vì tuổi tác của tôi cũng không còn quá trẻ, nên việc học hành thực sự không thể ép buộc, nên thực hiện với tâm thế tự nguyện mới có thể lĩnh hội toàn bộ kiến thức lol. Dạo này tôi đang học viết tiếng Anh sao cho đúng, hay và có phong cách, chứ tôi không học IELTS writting, tôi khá tận hưởng việc học này vì nó không bắt tôi phải theo một quy chuẩn nào, của ai cả, cứ viết là chính tôi, đúng chính tả và ngữ pháp là được lol. Tôi cũng đọc một vài cuốn sách, liên quan tới ngành của tôi và về một chủ đề khá mới, chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ đọc: “tình yêu” (điều mà tôi sẽ cập nhật trong một bài viết khác).
  • Dành ít nhất 10 phút để dọn dẹp nhà mỗi ngày. Trước đây, tôi hay ỷ lại chị dọn dẹp buồng phòng (ở khu căn hộ dịch vụ tôi ở), tha hồ bày bừa tới ngày chị ấy vào dọn. Còn bây giờ tôi phải tự làm mọi thứ từ quét dọn, thay ga trải giường, đổ rác, cọ wc, ect. Tôi may mắn vì có sự trợ giúp của chiếc osin tên Đào – em robot hút bụi/lau nhà màu hồng mà tôi mới tậu được, ngày nào em cũng chăm chỉ hút hút dọn dọn 2 lần, hai anh con có nhà sạch để nằm, còn tôi thì không cần phải còng lưng đẩy đẩy bằng máy hút bụi cầm tay nữa. Nếu bạn ở một mình, tôi thực sự khuyên bạn sắm cho mình một em.
  • Cho bản thân thời gian “an tĩnh” mỗi ngày. Tôi thường dành 5-10 phút không làm gì cả, hoặc chải lông cho Yuan con, bế ảnh vào lòng, tâm sự cùng ảnh mấy điều nhỏ xíu xiu. Tự nhiên, sẽ thấy lòng nhẹ nhàng, cho dù ngày hôm đó có trôi qua nặng nề như thế nào. Yuan con là liều thuốc trị liệu tốt nhất của tâm hồn tôi. Tôi thích kết thúc một ngày dài như vậy, để biết mình đã sống thật trọn vẹn cho hiện tại.

Mặc dù tới khi tôi viết những dòng này, tôi vẫn chưa thực hiện được 1/3 những gì tôi mong đợi, nhưng tôi của hiện tại đã không còn stress quá độ, mệt mỏi tới hồ đồ nữa rồi. Cuộc sống của tôi có thể nói là đã cân bằng lại phần nào, tôi có thể tìm được cảm hứng để viết, để nghĩ ra những ý tưởng mới, tập trung làm một task nào đó liền mạch, hay là đọc hết một chương sách. Khi chúng ta khoẻ thì tự nhiên sẽ có sực lực và thời gian để làm-điều-gì-đó. Tôi không kì vọng vào thay đổi kỳ tích, chỉ mong tích tiểu thành đại, mỗi ngày nỗ lực một chút, rồi sẽ cộng dồn thành nhiều chút.

Con đường của tôi đi tới mục tiêu “quản lý bản thân và năng lượng nội tại” vẫn còn dài, phương pháp của tôi chưa chắc đã đúng đắn hoàn toàn, không biết trong tương lai tôi còn rơi vào khoảng thời gian tụt dốc nào nữa không (chắc chắn là có rồi). Viết ra những dòng này khiến tâm trạng tôi thoải mái hơn nhiều, chí ít tôi cũng có đủ dũng cảm để chia sẻ ra sự thất bại của mình với thế giới, với những ai ghé thăm blog của tôi. Nếu được, hi vọng có thể đồng cảm phần nào với những ai đang rơi vào tình cảnh giống như tôi.

Tôi sẽ tiếp tục chủ đề này trong một bài viết khác, với năng lượng tích cực hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.