#TÔITRẢIlòng – Suy Nghĩ Về Việc Ở Nhà Chuyện ở nhà

Gần 5 năm ở Sài Gòn, vài ba lần chuyển nhà, nhưng chưa bao giờ tôi trải nghiệm tất cả một mình. Sau cỡ khoảng 4 tháng tìm kiếm, 2 tháng chuẩn bị, gần 1 tháng ổn định, cuối cùng tôi cũng có thời gian trong một buổi chiều chủ nhật, ở nhà, nhâm nhi ly cà phê máy tự pha, nghe vài ba bản nhạc chiều lòng người rồi gõ mấy dòng này. Đã rất lâu rồi tôi không viết blog!

Ở NHÀ LÀ MỘT NIỀM VUI

Cách đây vài ba năm, tôi thường ra ngoài vào cuối tuần. Đối với tôi khi đó mà nói, mỗi cuối tuần là cơ hội để trải nghiệm một điều mới, ví dụ quán cà phê mới, chỗ ăn chơi mới, gặp nhiều bạn mới. Chỉ mới 2019 thôi, mỗi cuối tuần tôi đều cố gắng đi du lịch đó đây, không xa thì gần, không trong nước thì ngoài nước.

Còn đối với tôi bây giờ, ở nhà thực sự là một niềm vui. Tôi có suy nghĩ về điều này và tìm hiểu lí do vì sao thói quen/nhu cầu của mình lại thay đổi như vậy, thì ra một số nguyên nhân chính:

  • Thói quen thay đổi theo tuổi tác, đúng hơn là theo từng giai đoạn của cuộc đời. Có lẽ ở giai đoạn hiện tại, tôi không còn quá nhiều năng lượng và nhu cầu khám phá bên ngoài, thay vào đó là muốn yên tĩnh đào sâu hơn về bên trong.
  • Do sự xuất hiên của Xiao Yuan. Cả tuần đi làm, tối lại bận việc này việc nọ, không có nhiều thời gian bonding cùng anh con, nên cuối tuần nếu không vướng lịch hẹn, tôi chọn ở nhà cùng với Yuan, cho ảnh lên sân thượng ngắm chim hoặc mở cửa cho ảnh ra ngoài bắt gián, rồi tranh thủ tắm rửa, sấy khô, chải lông, luộc cho ảnh mấy chiếc ức gà ngon ngon mà trong tuần tôi quá bận để chuẩn bị. Nếu nuôi mèo là một tín ngưỡng thì tôi đã là một con chiên ngoan đạo lắm rồi.
  • Nhà mới của tôi là không gian hoàn hảo để “ở nhà”. Tôi thuê một căn phòng nhỏ, diện tích hơi giới hạn nhưng đủ cho tôi và Xiao Yuan ở thoải mái và tiện nghi. Tôi có sắp đặt một góc làm việc khá lý tưởng, tận dụng tivi làm màn hình, trang trí xung quanh (bằng hình anh Khải) để tôi luôn có cảm giác muốn ngồi vào, luôn thấy vui và nhiều cảm hứng nhất có thể.
  • Lí do cuối cùng và cũng hiển nhiên nhất, trải qua một năm đầy dịch bệnh, vài ba tháng chỉ ngồi làm việc ở nhà, nên nó cũng không hề khó để duy trì. Với diễn biến khó lường như hiện tại, thì ngồi nhà là có trách nhiệm với chính mình và xã hội.

Cũng từ ngày ở nhà nhiều, tôi mới phát hiện rằng mình là môt đứa Xử Nữ rất introvert, introvert ở đây không có nghĩa là lầm lì không thích tương tác với người khác, mà là chỉ thoải mái nhất khi ở một mình, không có qúa nhiều nhu cầu giao lưu xã hội hay bộc lộ cuộc sống riêng của mình.

Ở NHÀ CÓ TRÁCH NHIỆM & KỶ LUẬT

Nếu trước đây cuối tuần tôi thường ra ngoài cà phê, cho dù đi một mình tôi cũng vẫn phải ra cà phê để tìm cảm hứng, có cảm giác tương tác với loài người. Theo đó cũng là một khoản tiền không hề nhỏ mỗi tháng để thỏa mãn nhu cầu trở-nên-tồn-tại của bản thân. Tôi vốn nghĩ đây là một thứ chi phí hiển nhiên, cho tới khi tôi thực sự ở nhà, giảm tải các hoạt động thừa thãi, thì quả thực tôi đã saving được một khoản kha khá.

Dạo này, tôi cũng bắt đầu thích làm việc nhà hơn – thứ mà trước đây thường tôi rất lười hoặc ỷ lại vào bạn cùng phòng và cô giúp việc.

  • Giặt, phơi và gấp quần áo: mọi thứ trở nên đơn giản khi phải dùng chung máy giặt, phơi chung sân thượng cùng người khác.
  • Dọn nhà, lau/quét nhà: lần đầu tiên tôi biết dọn nhà là việc rất nhẹ nhàng nếu sở hữu máy hút bụi – phát kiến công nghệ tối tân của loài người mà bây giờ tôi mới có dịp sử dụng. Quả là thiển cận!
  • Nấu ăn thường xuyên: Ít ra ngoài, đồ ăn order nhiều khi không ngon, dẫn đến nấu ăn nhiều hơn để phục vụ chiếc bụng của mình.
  • Một vài thói quen nội trợ tốt khác =)))))

Ở nhà có kỷ luật có lẽ là thứ khó nhất của nghê thuật ở nhà và tôi chỉ đang trong quá trình tập luyện thôi, chủ yếu là về giờ giấc và tự giác. Cho dù ở nhà nhưng không được phép ỉ lại, lười biếng và ngụy biện. Tôi đang có rất nhiều việc phải làm, đó cũng là lí do mà gần đây tôi không blogging thường xuyên đươc, càng lớn đến tầm này thì tôi càng biết: =)))

Nói dông dài, thì tôi muốn khẳng định rằng gần đây ở nhà đối với tôi là một niềm vui, tôi không cần phải đi tới một nơi nào đó hợp tình hợp cảnh để hợp mood, cũng không cần thiết phải quá ráng ép bản thân mình vào một khái niệm phổ biến nào đó trong xã hội, cứ là mình, sẽ tốt nhất.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.